Thơ Thất Ngôn Bát Cú – Tập 1

 

1798778_537149409725590_774114384_n

Lời ngỏ

*

Những bài thơ Xướng Hoạ trong đây với những Cao Nhân trên NET 

tôi đã làm trong dạng “mì ăn liền” , thấy là làm đối đáp, chọc ghẹo nhau cho vui nên

ý tưởng chỉ là vui chơi, giỡn đùa  .

unnamed

Điệu
Chức "điệu" em đây giữ đã lâu
 Vang danh xứ Mỹ tới trời Âu
 Dầu thơm thích chọn hàng cao cấp (lỡ chảnh rồi)
 Phấn láng ưa mua loại đứng đầu (Cho chảnh luôn)
 Bóp xách nhiều màu còn thiếu nữa
 Khăn quàng lắm kiểu chẳng thừa đâu
 Ngày ngày vất vả tiền vay trả
 Được tiếng khen "sang" chợt hết rầu
Vân Hạc
***
Hỏi Điệu
Em “điệu” nghe danh nổi Á Âu
 Dung nhan chưa thấy thật là rầu
 Mơ màng đêm tưởng long phèo phổi
 Ngơ ngẩn ngày trông nhức cổ đầu
 Bóp ví cần à… bao kiểu nữa ?
 Choàng khăn muốn hả… chả sao đâu
 Lão Ông tiền tháng còn dư dả
 Nếu muốn đây cho mượn thật lâu
NguyễnTâmHàn
 unnamed
EM TẬP LÀM THƠ
....
 Khách đọc thơ em thấy phát rầu
 Thơ Đường nhập học cũng hơi lâu
 Ngày ngày quậy phá em quơ bút
 Tháng tháng rong chơi Bạn lắc đầu
 Bác Hạc...." Sư Bà " ngồi khoái chí ( ! )
 Em Mây...." đệ tử " đứng lo âu !
 Ôn bài, học dở nên quì gối ? ( May be ...bằng Vỏ Trái Sầu Riêng ???? ) ... 
 Ghét lắm ! Nhưng thôi...hỏng tức đâu !!
Maymuathu
*************
(Họa hoán vận)
"Bác Hạc" ...nghe ôi thiệt quá rầu!
 Người ta nhỏ xíu chứ gìa đâu 
 Môi còn đỏ mọng, chưa nhăn trán (Còn qualified để làm điệu đó nha) 
 Mắt vẫn huyền mơ, chửa bạc đầu (Still qualified để điệu thêm chút) 
 Áo diện theo mùa hàng Nhật Mỹ (nghe chảnh không Mây??) 
 Giày mang đúng mốt (mode) hiệu Tây Âu (Chảnh tiếp) 
 Nay Mây lớn tiếng chê ta lão (hứ!!!) 
 Biết thế tung thơ "chém" đã lâu (ý VH là thách Mây làm thơ cho biết tay) 
 VH
***
Chả sao đâu
Việc gì nhà bác phải lo rầu
 Nhăn tí ối dào chả sợ đâu
 Muốn phẳng bôi dầy kem phủ má
 Sợ thưa chơi nổi mũ che đầu
 Cứ chòang áo lụa cho ra Việt
 Đừng tấn quần Jean chả phải Âu
 Vui vẻ dịu dàng là số một
 Lão già có tới cũng còn lâu
 NguyễnTâmHàn
 unnamed
Thăng Long Thành Hoài Cổ
8
Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
 Đến nay thấm thoát mấy tinh sương
 Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
 Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
 Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
 Nước còn cau mặt với tang thương
 Nghìn xưa gương cũ soi kim cổ
 Cảnh ấy người đây luống đoạn trường
Bà Huyện Thanh Quan
***
Niềm Vui Cũ
 *
 Nhớ quá ngày xưa dưới mái trưòng
 Quãng đời bàng bạc sáng Thu sương
 Mầu xanh * kỳ vọng trong trời đất
 Sắc trắng * rạng ngời dưới ánh dương
 Giấy bút vấn vương nhiều kỷ niệm
 Bạn Thầy thắm đượm lắm yêu thương
 Niềm vui chỉ quẩn quanh thời ấy
 Bươn chải thân trai giữa đấu trường
888
* Đồng phục học sinh quần xanh áo trắng
 NguyễnTâmHàn
 unnamed
MẤY ĐỘ THU RỒI
Lá đổ bao mùa mấy độ Thu
Quê hương trùm phủ áng mây mù
Còn đâu tình tự lời ai hát
Đã hết dịu dàng tiếng mẹ ru
Nhớ chú giam thân trong ngục thất
Thương cha gục xác chốn lao tù
Mây đen phủ khắp trời sông núi
Đất khách ngậm sầu kiếp viễn du
Bích Trân
***
Buổi chiều nơi bãi biển
*
Gió thoảng lạnh lùng giữa nắng Thu
Xa xa đồi núi phủ sương mù
Mây đùn lớp lớp như thành dựng
Nước vỗ đều đều tựa sóng ru
Tiếc thuở dọc ngang vùng biển rộng
Chán đời quanh quẩn chốn ao tù
Trăm năm cuộc thế đâu là mấy
Lèo lái chưa tròn bước lãng du
NguyễnTâmHàn
unnamed
Tương Tư !
Nhật ký hôm nào lại giở ra
 Bao nhiêu chuyện cũ vướng tay ngà
 Thương tình suối lệ chan sầu tóc
 Nhớ ái dòng châu thấm lạnh da
 Một cánh hoa tàn không để lẫn
 Vài thân lá nát chẳng buồn xa
 Dư âm khép lại hồn thao thức
 Nhứt nhối con tim dẫu chỉ là...
 Hoàng LanHọa vần:
***
Tương Tư !
 Người ơi kỷ niệm kiếm đâu ra
 Thổn thức bờ mi đẫm lệ ngà
 Tối ngắm mưa phùn tê tái dạ
 Đêm nằm gió bấc sắt se da
 Nhìn dòng nhật ký anh vừa vắng
 Đọc lá thư tình mộng đã xa
 Nửa giấc tương tư hồn khắc khoải
 Lòng ai chẳng biết thấu chăng là...
 Bích Trân
****************
Mình muốn, trời cho
*
Kỷ niệm từng trang chợt hiện ra
Buổi nao vai tựa dưới trăng ngà
Vương vương mùi cỏ thơm nồng mũi
Nhè nhẹ gió đồng mát lạnh da
Lấp lánh sao đêm cao diệu vợi
Ngập ngừng tiếng dế vọng xa xa
Lời tình nguyện mãi xây lầu mộng
Mình muốn….trời cho…họa có là …!
NguyễnTâmHàn
unnamed
MỘT NỬA VẦNG TRĂNG
Từng đêm tiếng nấc vọng cung Hằng
Đã vỡ tan rồi một mảnh trăng
Cúc rũ lan tàn thương gác Thúy
Bình rơi phím gãy nhớ lầu Đằng
Rêu phong lối cũ trời mây phủ
Cỏ ngập thềm xưa dấu nhện giăng
Bản nhạc lòng nay đà lỗi nhịp
Từng đêm tiếng nấc vọng cung Hằng
Bích Trân
*********************
Đêm với trăng
*
Lơ lửng bên song dáng nguyệt hằng
 Bâng khuâng hồn gởi tận cung trăng
 Tâm, lan tan tác bên lầu Thúy
 Dạ, cúc úa tàn chốn gác Đăng
 Nhớ sáng ven sông vương khói phủ
 Thương chiều đỉnh núi toả mây giăng
 Xa rồi năm tháng dầy thương nhớ
 Bầu bạn canh khuya chỉ bóng Hằng
NguyễnTâmHàn
unnamed
TẾT BUỒN
*
Non nước xa rồi đã quá xa
 Người đi vẫn nhớ mắm dưa cà
 Bồi hồi lẻ bóng khi Xuân đến
 Xao xuyến cô đơn lúc Tết qua
 Nhớ quá hàng cau vườn đã lão
 Thương hoài thửa ruộng lúa chưa già
 Con đò sông vắng xưa đâu tá ?
 Chỉ thấy Đông buồn tuyết trắng pha
Bích Trân
***
Trên bãi biển
*
Biển chiều mắt vọng cuối trời xa
 Một cánh hải âu giữa ráng pha
 Gió thoảng ngạt ngào hương thịt nướng
 Lòng mơ thanh cảnh vị dưa cà
 Xa rời đất mẹ từ son trẻ
 Lưu lại xứ người đến yếu già
 Đằng đẵng chuỗi ngày nơi đất khách
 Đoạn trường suốt mấy chục năm qua
NguyễnTâmHàn
unnamed
đèo ngang copy
unnamed
Hỏi có ai cùng
 *
 Nuối tiếc đầy vơi lúc bóng tà
 Còn đâu năm tháng tuổi trăng hoa
 Qua rồi lối cũ trường cùng bạn
 Khuất nẻo quê xưa xóm với nhà
 Tâm vẫn cảm thương đời Thúy mệnh
 Lòng hoài xa xót kiếp Vương gia
 Hồn bâng khuâng lạc trời xưa ấy
 Hỏi có ai cùng …chỉ một ta ?…!
 *
 NguyễnTâmHàn
 unnamed
Chiều Về !!!
Sương chiều một mảng trắng như vôi
Phủ khắp dòng sông quánh lại rồi
Rẽ bến thuyền đi hờ hững lướt
Qua cầu nước chảy sẽ sàng trôi
Đàn chim dáo dác bay về tổ
Lũ cá loay hoay định hớp mồi
Tiếng ếch đều đều vang ngóc ngách
Chuồn chuồn đến ngụ cánh làm nôi
Hoàng Lan Họa vần:
**
Chiều Về !!!
Một mảng sương chiều trắng tợ vôi
Trùm lên đặc quánh khúc sông rồi
Con thuyền ngược gió buồm căng lướt
Chiếc lá xuôi dòng nước cuốn trôi
Cá chép tung tăng tìm đớp bóng
Chim sâu hối hả kiếm săn mồi
Ngày tàn tiếng ếch vang đồng vắng
Trước ngõ chuồn chuồn ủ cánh nôi
Bích Trân
**
 Tình đời
Tình đời vẫn biết trắng như vôi
Vừa mới sinh ra đã khóc rồi
Ao cạn nước tù con cá quẫy
Sông sâu dòng cuốn lục bình trôi
Đầy hầu vênh váo câu thương nước
Cành bụng rêu rao chả thiết mồi
Khí thế Tần vương trùm khắp cõi
Nào đâu đứng vững được bao đời
NguyễnTâmHàn
unnamed
Rõ Chán
Đang hăm hỡ điệu bỗng khi không
 Mấy gã bàn sang chuyện kiếm chồng
 Kẻ phán phòng đơn buồn tháng hạ
 Người rằng gối chiếc lạnh ngày đông
 Em than phận bạc tàn môi thắm
 Chị trách duyên phai nhạt má hồng
 Hạc thấy chồng con nhiều rắc rối
 Nên lòng nhất quyết chẳng thèm mong
 Vân Hạc
***********************
Ừ nhỉ
*
Ừ nhỉ , vô duyên quá phải không
 Hỏi chi ba cái truyện con chồng
 Đã quen một bóng trên đường vắng
 Chẳng ngại lắm người lúc phố đông
 Thôi cứ nhởn nhơ cùng Nguyệt Lão
 Mắc gì dan díu với Tơ Hồng
 Chàng Âu Điệu muốn quên đi nhé
 Lão chả kiếm dùm, chớ ngóng mong
NguyễnTâmHàn
**
Hỏi điệu
*
Đường vắng khuya về muốn ấm không
 Lão đây mai mối giúp tìm chồng
 Mắc gì đơn chiếc khi vào Hạ
 Sao phải lạnh lùng lúc lập đông
 Phải thử mới hay đời trắng đỏ
 Không chơi nào biết tụ đen hồng
 Điệu ơi nếu muốn si-nhan(signal) nhé
 Để lão kiếm dùm khỏi đợi mong
NguyễnTâmhàn unnamed

 

 

HXH -NTH unnamed

 

 

NHỚ HUẾ

Cách biệt ngàn trùng nhớ Huế xưa
 Chiều tà bóng ngã nắng đong đưa
 Mơn man ngọn liễu làn sương phủ
 Ấp ủ cành thông tiếng gió lùa
 Điệu hát Nam Bình còn nhớ mãi
 Câu hò Mái Đẩy đã quên chưa
 Hương Giang Núi Ngự ngàn lưu luyến
 Một thoáng bùi ngùi quyện nắng trua
(Vân Hạc)
**
NHỚ QUÊ
Lâu quá không về lại chốn xưa
Nhớ hoài bến nước chuyến đò đưa
 Sông dài sáng Hạ trời mây phủ
 Xóm vắng chiều Thu ngọn gió lùa
 Điệu lý du dương chừng đã mất ?
 Lời ru ngọt lịm chắc còn chưa !
 Thương về mảnh đất quê hương đó
 Cha mẹ dãi dầu dưới nắng trưa
Bích Trân
**
Cây me xóm cũ
*
Thả bước đường chiều nhớ lối xưa
 Cây me lá nhỏ gió êm đưa
 Tàn to ngày Hạ che mưa tạt
 Gốc lớn đêm Thu cản lốc lùa
 Đánh đáo, nhẩy dây quên được chắc
 Bắn bi, cút bắt nhớ hay chưa
 Biết bao kỷ niệm chân trời cũ
 Ngày mộng qua rồi…giấc ngủ trưa
 NguyễnTâmHàn
 unnamed
Thu Về Nhớ Bạn
*
Này Bác Uyên Giang, bác Tản ơi
Thu về thêm khắc khoải bồi hồi
Bạn xưa vắng bóng, lòng vương tủi
Quán cũ đợi người , quán tả tơi
Tiễn Hạ ra đi, tim trĩu nặng
Đón Thu vừa tới, dạ tơi bời
Ngẩn ngơ hỏi bạn chừ đâu nhỉ
Cô lẻ trên đường chỉ một tôi
NguyễnTâmHàn
Tự Thán
*
Cô lẻ trên đường chỉ một tôi
Quán sao vắng quá, quán không người
Thầy xưa, bạn cũ về đâu cả
Đất lạ, quê người thấy lẻ loi
Sáng sángng đối gương, gương khói phủ
Đêm đêm vọng nguyệt, nguyệt đơn côi
Quái ! sao mình cứ lang thang mãi
Giữa chốn hoang vu thật lạ đời
NguyễnTâmHàn
*
Cũng Vậy Thôi
*
Giữa chốn hoang vu thật lạ đời
Bâng khuâng dõi bóng môt mình tôi
Nhìn lan hoa cuối chưa tàn hết
Thấy cúc bông to sắp nở rồi
Nghĩ vẩn nghĩ vơ tuồng ngớ ngẩn
Ngó quanh ngó quẩn điệu bồi hồi
Thu về mấy chốc Đông trờ đến
Nuối tiếc chi nhiều cũng vậy thôi
NguyễnTâmHàn
Ngậm Ngùi
*
Nuối tiếc chi nhiều cũng vậy thôi
Thanh xuân giờ giã biệt ta rồi
Thoáng xưa hồ hải không còn nữa
Dấu cũ công hầu đã lặng trôi
Ngơ ngẩn lòng buồn nơi bến lạ
Bẽ bàng hồn lịm giữa chiều rơi
Quê hương ngàn dặm trường xa cách
Vọng nhớ bao đêm dạ ngậm ngùi
*
NguyễnTâmHàn
unnamed
 

unnamed

 

thu-treo-leo-copy

unnamed

Thăng Long Thành Hoài Cổ
 Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
 Đến nay thấm thoát mấy tinh sương
 Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
 Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
 Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
 Nước còn cau mặt với tang thương
 Nghìn xưa gương cũ soi kim cổ
 Cảnh ấy người đây luống đoạn trường
Bà Huyện Thanh Quan
****************************
Hờn vong quốc
*
Đất nước than ôi cảnh đấu trường
 Từ xanh mầu tóc đến pha sương
 Ngày gườm giặc Nhật trời HàNội
 Tối đối cướp Tây đất Hải Dương
 Bực kẻ tham tàn chưa dứt hận
 Nhớ đời chui lủi mãi còn thương
 Nghìn năm tạc dạ hờn vong quốc
 Liệt sĩ vong thân há kịch trường
NguyễnTâmHàn
 unnamed
Uống Nước Dừa Tươi
*
 Lúc khát được “nàng” sướng quá vua
 Như khi nắng cực gặp cơn mưa
 Nhấp môi mớm thử hồn ngây ngất
 Thè lưỡi rà qua dạ quá ưa
 Chân rạng, gối quì rờ khoái tỉ
 Ưỡn lưng. rướn cổ nuốt say sưa
 Chao ôi lúc khát tu càng đã
 Đệ nhất trần ai mút nước dừa
 *
 NguyễnTâmHàn
 unnamed
Giá Xăng
 *
 Điên đảo thời nay nhớt với dầu
 Sống ngày càng khó, nghĩ càng đau
 Giờ may có đủ nên mua được
 Mai rủi hiếm khan phải đứng chầu
 Cứ ngỡ nhẩn nha tăng chầm chậm
 Nào ngờ ào ạt vọt vù mau
 Không xăng khổ lắm như què cụt
 Xứ lớn, xài to nhức cả đầu
NguyễnTâmHàn
unnamed
Hoa Vườn Hạ
 *
 Thẩn thơ dạo bước lúc dương tà
 Thấy giữa vườn sau nở đám hoa
 Cánh, nhụy phất phơ đùa trước gió
 Bướm, ong chao đảo lượn quanh nhà
 Bay lui xẹt tới như thoi chạy
 Đáp xuống vù lên tựa tuyết sa
 Trời Hạ ngắm ong vờn nhụy thắm
 Niềm vui đâu dễ mấy chăng là
 NguyễnTâmHàn

unnamed

Sau Mưa
*
U ám trời chiều sau gió mưa
 Cảnh nơi rừng núi quá hoang sơ
 Gốc già cây lớn dương khoe tán
 Gió vắng hồ hoang lịm phẳng tờ
 Tráng sĩ đường cùng, buồn gác kiếm
 Thi nhân nẻo vắng, níu tìm thơ
 Tang bồng hồ thỉ …, hừ…tan hết
 Nửa kiếp lưu đầy …mắt ngáo ngơ
 NguyễntâmHàn

unnamed
Chiều Thu Biên ải
 *
 Trời Thu bàng bạc cảnh chiều hôm
 Ẩn hiện xa xa một ải đồn
 Mây thấp lững lờ ôm đỉnh núi
 Sương mờ giăng mắc phủ quanh thôn
 Âm u vọng lại âm chim rúc
 Văng vẳng xa đưa tiếng trống dồn
 Giữa buổi ngày tàn biên ải vắng
 Lòng nghe rờn rợn đám quan ôn
 NguyênTâmHàn
unnamed
Nụ hôn đầu
*
Lần đầu trao vội nụ môi hôn
 Sợ quá eo ôi ngại tiếng đồn
 Đám trẻ mai đây rêu khắp xóm
 Bạn bè rồi sẽ riễu quanh thôn
 Đôi môi khổ quá…luôn cười nụ
 Lồng ngực chao ôi …mãi dập dồn
 Thây kệ mặc ai xì với nguýt
 Hơi đâu mà ngại đám ranh ôn
 NguyễnTâmHàn
unnamed
Cái quạt giấy
 -
Một lỗ sâu sâu mấy cũng vừa,
 Duyên em dính dáng tự ngàn xưa.
 Vành ra ba góc da còn thiếu,
 Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa.
 Mát mặt anh hùng khi tắt gió,
 Che đầu quân tử lúc sa mưa.
 Nâng niu ướm hỏi người trong trướng,
 Phì phạch trong lòng đã sướng chưa ?
 HồXuânHương
******************************
 Rõ Uổng Chưa
*
Đệ nhất danh xưng thật chẳng vừa
 Ngôi cao nàng ngự tự ngàn xưa
 Thở than chắc hẳn vui không đủ
 Lời oán cho hay tủi có thừa
 Hừng hực lửa tình khi chói nắng
 Rạt rào lòng muốn lúc mù mưa
 Thương thay lẽ mọn đời con gái
 Một tháng đôi lần rõ uổng chưa

unnamed

Bẽ Bàng
*
 Nuối tiếc chi nhiều cũng vậy thôi
 Thanh xuân giờ giã biệt ta rồi
 Thoáng xưa hồ hải không còn nữa
 Dấu cũ công hầu đã lặng trôi
 Ngơ ngẩn lòng buồn nơi bến lạ
 Bẽ bàng hồn lịm giữa chiều rơi
 Quê hương ngàn dặm trường xa cách
 Vọng nhớ bao đêm dạ ngậm ngùi
 *
 NguyễnTâmHàn
unnamed
Cho ngưởi “bẽ bàng duyên phận”
*
Một bóng đêm về nghĩ tủi không
 Đối gương càng thấy xót xa lòng
 Làn môi mọng đỏ sâu niềm mộng
 Ánh mắt mơ màng nặng nỗi mong
 Hoa nở đầu mùa ong chẳng viếng
 Nhụy tàn cuối độ bướm nào trông
 Đường trần kim cổ gương còn tỏ
 Tạo hoá thường ghen khách má hồng
 NguyễnTâmHàn
unnamed
Bực lòng
*
Cõi thế như tuồng cảnh giễu chơi
 Người vui hể hả kẻ sầu đời
 Nghèo manh chiếu rách trên nền đất
 Giầu gối nệm êm tuốt đỉnh trời
 Bụng trống quặn đau bao trẻ khóc
 Thân phì rửng mỡ khối ngưòi cười
 Chém cha cái cảnh đời đen bạc
 Nhìn thấy bực lòng, thật dể ngươi
NguyễnTâmHàn
unnamed
Tù Cải Tạo
***
 Lạnh cóng cẳng giò quá khẳng khiu
 Rã rời lầm lũi giữa đìu hiu
 Lom khom run rẩy quơ đường rựa
 Lẩy bẩy co ro bổ nhát rìu
 Aó đụp chịt chằng che cái ngực
 Quần tơi xơ xác dấu con bìu
 Tướng, Vua bôn tẩu chân trời khác
 Ta trả nợ gì, đám tép riu ? !
***
 NguyễnTâmHàn 
unnamed
Cảnh lạ
**
Trời đánh hay sao đá nứt khe
 Chổng mông như dáng đợi ai đè
 Tênh hênh lỗ hở không thèm dấu
 Rây rớt bọt xùi chẳng đậy che
 Hoa nở giữa trời hồng rực rỡ
 Nắng soi kẽ lá chói vàng hoe
 Thế nhân nghĩ quẩn tình ong bướm
 Hoa đá im nằm chẳng nói, nghe
 *
 HanNguyen
unnamed

                                                                             Chả ngán

*
Nào có ngán gì vận số xui
Còn chi mà tiếc cái thân cùi
Vài ly nhấm nháp con gà hấp
Dăm lọ lai rai miếng thịt thui
Chiều xuống có co đêm vẫn tới
Thời gian cố kéo tuổi không lùi
Nhân sinh là vậy dù xuôi ngược
Tự tới, tự đi … cứ việc vui
*
NguyễnTâmHàn
unnamed

                                                                     Chẳng Dễ Nguôi

***
Nhớ thuở dọc ngang một góc trời
Sức dài vai rộng tuổi đôi mươi
Đại dương ngăn địch luôn bền chí
Sông lạch truy thù chẳng nghỉ hơi
Eo biển Vũng Rô ta đại thắng
Cửa Gềnh Vùng Bốn địch tơi bời
Kình ngư ao hẹp khôn vùng vẫy
Mộng lớn tan rồi chẳng dễ nguôi
***
NguyễnTâmHàn
unnamed

                                                                      Chẳng Độc Hành

***
Tự thuở Dương Vương dựng Ốc Thành
Từng trang sử Việt đẹp như tranh
Giống nòi Hồng Lạc nhiều nhân kiệt
Con cháu Tiên Rồng lắm tuấn anh
Hưng Đạo dẹp tan phường giặc Cổ
Quang Trung đại phá bọn nhà Thanh
Năm châu bốn cõi này dân Việt
Vì nước vì dân chẳng độc hành
***
Nguyễn Tâm Hàn
unnamed
Biết, Không
Biết để làm gì … cũng thế thôi
Biết không … không biết miễn vui đời
Biết … không biết sống .. hay gì biết ?
Không … biết sống đời … dở cũng vui
Miếng tệ nhai lâu tìm vị ngọt
Thức ngon nghiền kỹ cảm ơn người
Đường trần thơ thẩn quên ngày tháng
Chả biết, chả không … giữa đất trời
NguyễnTâmHàn
unnamed

Thư gởi bác Xuyên,

Vâng …
Ờ …. “tri” như tôi, “tiện” như tôi
Chút đậu, chén cơm cũng khoái rồi
Xế … đáng vài trăm nhong vẫn thú
Ở … chòi một cái khểnh mà vui
Vườn chiều tìm hứng thăm cây, lá
Đêm xuống tâm hoang ngắm cảnh trời
Tuổi mòn … sờ lại còn trong túi
Gói thơ, gói nhạc … mặc đời trôi
NguyễnTâmHàn
unnamed
Cuộc thế
Từ biệt ra đi một sớm mai
Mới đây đã mấy chục năm dài
Niềm thương quê cũ còn cô đọng
Nỗi nhớ nhà xưa chẳng nhạt phai
Người có sa cơ không mất cội
Tượng không thất thế chẳng còn đài
Than ơi cuộc thế từ kim cổ
Máu chảy thành sông tội lắm thay
NguyễnTâmHàn
unnamed
Đá gà
***
Ghé mắt vào xem cuộc đá gà
Kẻ hò người hét thật vui ta
Chân đen xà cổ tìm chiêu tấn
Cánh đỏ cong đuôi lựa thế tà
Vỗ cánh móng xoè đầu cúi xuống
Tung mình ngực ưỡn cựa thò ra
Thắng thua thân xác đều tơi tả
Cùng mẹ đâu màng, chết chẳng tha
***
NguyễnTâmHàn
unnamed
Cảnh Thu
Thánh thót tàu tiêu mấy giọt mưa:
Bút thần khôn vẽ cảnh tiêu sơ !
Xanh om cổ thụ tròn xoe tán,
Trắng xóa trường giang phẳng lặng tờ.
Bầu dốc giang sơn say chấp rượu,
Túi lèn phong nguyệt nặng vì thơ.
Ơ hay, cảnh cũng ưa người nhỉ?
Thấy cảnh ai mà chẳng ngẩn ngơ.
Bà HuyệnThanhQuan
***
Tiều phu
Chiều xuống lưng đèo lất phất mưa
Bác tiều chậm bước giữa hoang sơ
Quanh co lầy lội đường trơn trượt
Hiu hắt thê lưong cảnh lặng tờ
Chân cẳng khẳng khiu run lật bật
Chòm râu trắng toát mọc lơ thơ
Hoàng hôn trĩu nặng nơi rừng núi
Dừng bước trông trời mắt ngáo ngơ*
NguyễnTâmHàn

unnamed

 

Trăng muộn

Ngán ngẩm đời như chốn kịch trường
Kẻ thời xe ngựa, kẻ nằm sương
Bao người đất Bắc còn trông nguyệt
Lắm kẻ trời Nam vẫn vọng dương
Cao ốc chọc thiên thiên chẳng ghét
Mái tranh che đất đất không thương
Bình minh đã rạng vầng trăng muộn
Nhạt nhẽo soi sao sáng ngục trường

NguyễnTâmHàn

unnamed

Trăng xưa
Vẫn bóng độc hành …vẫn dáng xưa
Trăng ơi, thương biết mấy cho vừa
Đỉnh đèo ngả ngớn chờ mây phủ
Ngọn trúc mơ màng đợi gió đưa
Thu đến lả lơi soi nước biếc
Hè sang len lén dạo song thưa
Trăng đây chẳng khác trăng trời cũ
Sao lạ… hồn ta mãi hững hờ !
NguyễnTâmHàn

unnamed

Đi mua chiếc thuyền nhỏ
*
Lũ “khủng” nhìn ghe cũng chẳng chê
Huống chi mình thấy lại không mê
Trông sơ xinh quá càng ham tậu
Ngắm kỹ mê tơi chẳng nỡ về
Sông hẹp nưóc tuôn len chả khó
Ghềnh to buồm dựng lướt không ê
Trời Hè nắng đẹp chài vài mẻ
Gắng chẳng chịu thua cố gỡ huề
NguyễnTâmHàn
unnamed
Trình Trái lạ
*
Buồn quá ai ơi, chán thấy mồ
Đợi hoài chả thấy một câu thơ
Chắc đưa gai góc nên xa né
Giá tặng quả ngon chả hững hờ
Thôi vậy tôi xin…trình trái lạ
Nhớ vào bạn nhé…kết lời mơ
Nắng hanh trái cũng tìm khe trốn
Nhìn cảnh mà lòng luống ngẩn ngơ*
HanNguyen
unnamed
Hình quỉ
*
Hình qủi, ma nhìn cũng đội mồ
Cũng may luật trại cấm em thơ
Trái xanh đương độ vươn cong ngỏng
Đá trắng lì trơ mở dạng hờ
Rực rỡ nắng vàng ươm lối mộng
Thắm tươi lá biếc dậy tình mơ
Trai tơ chớ có xem hình nhé
Kẻo tưởng đến hoài mặt ngáo ngơ
*
HanNguyen
unnamed
Đôi ngả
*
Giã biệt từ đây những thắm nồng
Hạc bay lầu vẫn đứng hoài trông
Lối xưa quạnh vắng không người tới
Vườn cũ hoang sơ chẳng kẻ trồng
Nào biết đâu nương khi nặng gió
Chẳng còn chốn núp lúc cuồng dông
Chơi vơi tựa cánh chim lạc bạn
Cánh mỏi cô đơn lạc giữa đồng
*
NguyễnTâmHàn

unnamed

Qua đèo Ngang
*
Bước tới đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen lá đá chen hoa
Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông rợ mấy nhà
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Dừng chân đứng lại trời non nước
Một mảnh tình riêng ta với ta
Bà Huyện Thanh Quan
*********************************************
Chiều nơi Đèo Ngang
(mượn vần )
*
Nọ cảnh đèo Ngang giữa nắng tà
Sương mờ che phủ ủ ngàn hoa
Chân trời mây trắng loang ven biển
Triền núi sương lam phủ mái nhà
Nước lặng im lìm buồn nhược quốc
Nhà hoang lạnh lẽo hận vong gia
Bâng khuâng trước cảnh chiều man mác
Lòng xót xa gì ai hiểu ta ? !
NguyễnTâmHàn
unnamed
Chơi cây kiểng
Trồng kiểng mình đâu phải thứ nghề
Học đòi vun xới thấy ngô nghê
Khóm lan èo uột tuồng không ngó
Chậu cúc cong queo giống bỏ bê
Tưới nước sũng, khô chưa nắm vững
Bón phân nhiều, ít vẫn u mê
Thanh tao thú đó nào đâu dễ
Ngẫm hổ cho mình …thật chán ghê
NguyễnTâmHàn
unnamed
Chúc
*
Xuân về rực rỡ với muôn hoa
Tết, chúc ấm no đến mọi nhà
Chúc khắp thế gian an lạc khúc
Chúc riêng nước Việt khải hoàn ca
Chúc nơi thờ phượng vang kinh kệ
Chúc chốn nhân sinh ngập bánh trà
Chúc cảnh thanh bình vui bất tận
Muôn loài yên hưởng tháng ngày qua
*
 NguyễnTâmHàn
unnamed
Cúi Mặt
***
 Khanh tướng qua rồi nghĩ uổng công
 Còn gì đâu nữa để mà ngông
 Nương thân đất khách cười không đặng
 Cúi mặt quê người khóc chẳng xong
 Cọp dữ sa cơ buồn móng nhọn
 Trai khôn thất thế thẹn thân hùng
 Bao năm ôm phận người lưu lạc
 Mượn thú thơ văn đỡ tủi lòng
 ***
 NguyễnTâmHàn
unnamed
Cùng chung giòng giống
Nào có hay chi chuyện đỏ vàng
 Nồi da sáo thịt mãi âm vang
 Rừng sâu quân Bắc thây chồng đống
 Nghĩa địa trai Nam mộ sắp hàng
 Công sản chẳng qua ... đồ phục sức
 Tự do cũng thể ... món tư trang
 Cùng chung nòi giống dân trời Việt
 Trí dũng rèn trau giữ xóm làng
NguyễnTâmHàn
unnamed
Cũng Vậy Thôi
 *
 Giữa chốn hoang vu thật lạ đời
 Bâng khuâng dõi bóng môt mình tôi
 Nhìn lan hoa cuối chưa tàn hết
 Thấy cúc bông to sắp nở rồi
 Nghĩ vẩn nghĩ vơ tuồng ngớ ngẩn
 Ngó quanh ngó quẩn điệu bồi hồi
 Thu về mấy chốc Đông trờ đến
 Nuối tiếc chi nhiều cũng vậy thôi
 NguyễnTâmHàn
unnamed
Trăng xưa
Vẫn bóng độc hành …vẫn dáng xưa
 Trăng ơi, thương biết mấy cho vừa
 Đỉnh đèo ngả ngớn chờ mây phủ
 Ngọn trúc mơ màng đợi gió đưa
 Thu đến lả lơi soi nước biếc
 Hè sang len lén dạo song thưa
 Trăng đây chẳng khác trăng trời cũ
 Sao lạ… hồn ta mãi hững hờ !
NguyễnTâmHàn

unnamed

chi ham vui

 

unnamed
unnamed
Khai bút đầu năm
Đầu năm trải quyển với mài nghiên
Dựng chõng bút lông hạ chữ tiền
Vẩy mực dăm câu đà muốn hóc
Buông vần vài tiếng chẳng thèm biên
Bằng bằng lạc vận làm sao xổ
Trắc trắc thất niêm bất khả điền
Những tưởng dễ dàng  nào quá khó
Trùng từ  ngược vận nghĩ mà điên
 Bá Nha
Mùng một Bính Thân
Đầu năm Con Khỉ
Nóng nực khùng người bút vói nghiên
Suốt ngày gió thổi thốc sân tiền
Xuân sang tưởng được hương đồng nội
Tết đến nào ngờ tiết ngoại biên
Thơ phú đầu năm người gõ ... xướng
Văn chương khai bút tớ ghi ... điền
Nhăng nhô lạch cạch dăm ba chữ
Thây kệ ai người nghĩ tớ ... điên

NguyễnTâmHàn    Feb. 8th - 2016
unnamed

To CCN

unnamed
Tham PBH
unnamed

Tết BínhThân đúng vào Tiết Đông của miền Nam California . Thường thì mùa này khá lạnh nhưng đặc biệt năm nay trời trở gió chướng từ lục địa thổi ra nên khí hậu nóng bất ngờ. Giữa mùa Đông mà nhiệt độ lên tới 85 độ F (khoảng 33 độ C)

***

GT BT

tet binh than
unnamed
NNDN
unnamed
Tet do
unnamed
Dao Mai bb
unnamed
deo_ngang
unnamed
 nguyen-phi-khanh-copy
unnamed
Thế mới vui
( Mượn ba chữ  “thế mới vui” của Thi sĩ HàNguyênLãng)
 

Thế mới vui … ừa… thế mới vui

Về chiều thơ nhạc cứ lui cui
Niêm niêm luật luật vo tròn vế
Trắc trắc bằng bằng vén gọn đôi
Lục Bát thơ ta còn nhá được
Đường Thi luật họ thật bơi thôi
Tuy rằng mệt đấy nhưng mà thú
Quyết cố tìm vui … cãi mệnh trời
 
NguyễnTâmHàn – Jan.5th/2017
unnamed
Advertisements
Comments
  1. ngducpha says:

    Cảm ơn bạn ! chúc bạn mạnh khỏe, có nhiều bài thơ hay đăng đàn.
    Thân ái !

  2. nguyentamhan says:

    Chào Ông Bạn Ngducpha ,
    Ngày trước tôi mê thơ Đường, mê đến nỗi cắm đầu cắm cổ phỏng dịch thơ của những Thi Sĩ thời Đường bên Tầu. Sau này vì GHÉT hai chữ Trung Quốc nên tôi không còn muốn đụng tới việc dịch Đường thi nữa. Ngay cả việc làm thơ theo đường luật tôi cũng không muốn đụng tới .
    Biết rằng làm vậy hơi quá đáng vì văn chương không có ranh giới nhưng chút “tinh tần dân tộc” đã làm tôi không còn cảm tình với những thứ gì thuộc về Tầu nữa.
    Cám ơn ông bạn đã ghé chơi .
    Chúc luôn an bình

  3. Nguyễn Văn Dũng says:

    Thơ ca đâu tội lỗi
    “Tinh thần dân tộc”: tốt
    Tâm ta còn giận dỗi
    Trí lại trách ta: tồi ?!

    Thơ Đường là tuyệt tác của nhân loại, đâu phải còn là của bọn Tàu khựa nữa? Xin hãy vô thường!

    Vô thường

    Người đời vướng víu với tình trường
    Trí tưởng tham cầu mới vấn vương
    Sáng trẻ say ngay hương mỹ phẩm
    Đêm già mộng mãi vị cao lương
    Xem người khảng khái lòng thầm ghét
    Ngó kẻ khiêm nhường mặt nổi cương
    Vũ trụ êm đềm hay bão nổi
    Vô tư ngắm nghía ắt vô thường.

    Hà Nội, ngày 19 tháng 2 năm 2014

  4. nguyentamhan says:

    Chào Ông Dũng,
    Ông thích thơ Đường xin cứ tự nhiên.
    Tôi không thích thơ đường nữa đó là do tình cảm của tôi .
    Ông cho thơ đường là tuyệt tác của nhân loại . Đó là ý riêng ông. Theo tôi hình như chỉ có ViệtNam vì chịu ảnh hưởng văn hoá của Tầu quá lâu nên mới trân trọng văn hoá Tầu như vậy chứ các nước tân tiến khác họ có coi thơ đường ra gì đâu. Phải bung ra để tiến lên chứ cứ khư khư ôm lấy những tư tưởng cũ rích Đường Thi, Khổng Tử, Lão Tử, Quan Công. Lưu Bị, Tề Thiên Đại Thánh …… thì bao giờ mới tiến được .
    Hồi tôi còn là thằng nhỏ học tiểu học đã rất ngạc nhiên không hiểu tại sao nhiều gia đình ViệtNam lại thờ Quan Công, một ông tướng Tầu chém người như chém ngoé và lại còn tôn ông ta là thánh nữa chứ . Nếu có là thánh thì ông ta là thánh của người Tầu chứ mắc mớ gì thánh của ViệtNam mà thờ .
    Người mình đã bị bọn Tầu họ nhồi sọ một cách quá đáng .

  5. Nguyễn Văn Dũng says:

    Chào anh TÂm HÀn!
    Thật sự tôi rất tiếc cho một nghệ sỹ đa tài như anh vì không ngờ anh vừa sáng tác cả thơ, nhạc và cũng rất hay. Thơ Đường luật rất khó, luật không thể chặt hơn, mà anh làm được nhiều như thế, kể cũng là bậc anh tài. Nhưng có một nhà thơ Campuchia đã nói: Mọi cuộc chiến tranh chính nghĩa và phi nghĩa đều vô nghĩa vì người thất bại cuối cùng vẫn là nhân dân. Tôi thấy, với Việt Nam thì bị Campuchia thù, còn ta thì thù Trung quốc, MỸ, Nhật,… những kẻ xâm lăng nước Việt, làm dân tộc này không phát triển được. Hận thù cứ thế kéo dài không dứt. Các thế lực chính trị mọi thời đại luôn lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân. Chỉ những người có tâm hồn và tài năng mới khiến mọi người quên đi hận thù, trở nên vị tha với chính kẻ thù, có thể bắt đầu một tương lai mới trong hòa bình, tôn trọng lẫn nhau. Có những lúc cha phải học con, thầy học trò. Chỉ tiếc những nước lớn, người lớn vẫn chưa ngộ được điều đó!?
    Xin anh hãy tiếp tục sáng tác thơ, nhạc vì chúng không có biên giới. Tôi là bác sỹ, sinh ra trong thời chiến tranh, nhưng đến tuổi đi lính thì đất nước thống nhất, chưa giết ai là kẻ thù cho nên không có hận thù. Anh sinh ra trong thời phải đi lính mà trốn nghĩa vụ quân sự thì sẽ bị bắt tù?
    Chắc anh đã về hưu, còn tôi cũng sắp. Chúng ta hãy giúp con cháu hải ngoại và trong nước quên đi hận thù.
    KÍnh!
    Xin gửi anh 2 bài cho người đã về hưu và cho cả tôi sau vài năm nữa:

    Tặng bạn hưu

    Về hưu là cũng khắp vòm trời
    Sướng khổ, buồn vui với vạn người
    Hí hố bao thời, hừ – thả quách
    Lăn tăn muôn thuở, hả – buông thôi
    Chân trời lịm nắng, đêm vừa đến
    Đỉnh núi lóe trăng, sáng tới nơi
    Quá khứ dù chi thì đã chết
    Tương lai chưa hỏi, cứ vui đời (từng khoảnh khắc!)

    19 giờ 59 ngày 29 tháng 4 năm 2015

    Tặng bạn hưu 2

    Về hưu chấm hết một vòng đời
    Chỉ mất quyền chơi tất mọi nơi
    Mấy đứa chung tình đâu trốn tránh
    Bao tên “đồng chí” mới quay lơi
    Nhân tình lờ tịt đừng điên tiết
    Thế thái láo liên cứ thảnh thơi
    Trời định rứa rồi buồn cóc được
    An nhiên tự tại lại vui cười

    HÀ NỘI, 4 giờ 50 ngày 19 tháng 8 năm 2015

  6. nguyentamhan says:

    Gởi Anh Nguyễn Văn Dũng
    ***
    “An nhiên tự tại lại vui cười”
    Thì vẫn hề hà khắp các nơi
    Nào có ngán gì mà cố tránh
    Còn lâu sợ hãi phải buông lơi
    Tình riêng Tộc Việt vời sông rộng
    Thù nặng Khựa Tầu thẳm giếng thơi
    Ơn Nước Tình Nhà sao bỏ được
    Chẳng qua giận lũ giặc … Khinh đời .

    NguyễnTâmHàn Jan-25th-2016

  7. Thiện Chí says:

    Đánh đu

    Tám cột khen ai khéo khéo trồng
    Người thì lên đánh, kẻ ngồi trông
    Trai đu gói hạc khom khom cật
    Gái uốn lưng cong ngửa ngửa lòng
    Bốn mảnh quần hồng bay phất phới
    Hai hàng chân ngọc duỗi song song
    Chơi xuân ai biết xuân chăng tá
    Cột nhổ đi rồi, lỗ bỏ không

    Hồ Xuân Hương

    Người gì đây? (Họa thơ “Đánh đu” và “Nhà nông”)

    Trông kìa kinh vãi giống trời trồng
    Mặt mũi ngơ ngơ thật khó trông
    Gối mãi run run như đau cật
    Mông luôn chổng chổng tựa thương lòng
    Tóc buông theo gió nhìn phơi phới
    Chân ngỏng tới trời ngó tuyệt song
    Những kẻ tò mò thêm cả tá
    Ai nào đúng thế, có thường không

    Thiện Chí
    Hà Nội, 6 giờ 34, ngày 6/6/2016

  8. Thiện Chí says:

    Công nhận bác Tâm Hàn siêu, rất siêu! Bác họa lại của em câu kết “An nhiên tự tại lại vui cười” mà vẫn đủ cả 5 vần “ơi” rất tuyệt. Thế mới thấy cái “máu” thơ Đường với thể thất ngôn bát cú chưa bỏ được. Cái hay của người Hoa xưa, đâu phải của “bọn khựa”?

  9. nguyentamhan says:

    Tặng bạn hưu
    Về hưu là cũng khắp vòm trời
    Sướng khổ, buồn vui với vạn người
    Hí hố bao thời, hừ – thả quách
    Lăn tăn muôn thuở, hả – buông thôi
    Chân trời lịm nắng, đêm vừa đến
    Đỉnh núi lóe trăng, sáng tới nơi
    Quá khứ dù chi thì đã chết
    Tương lai chưa hỏi, cứ vui đời (từng khoảnh khắc!)
    Nguyễn Văn Dũng
    ***********************************************************
    Tặng lại thi hữu Nguyễn Văn Dũng
    *

    Vui để sống

    “Tương lai chưa hỏi, cứ vui đời ”
    Sợ quái gì đâu một kiếp người
    Số đã an bài … sao lẩn tránh ?
    Mệnh khi tới lúc phải theo thôi
    Van xin… thử hỏi … còn đâu khác ?
    Cầu lậy… ối dào …. cũng một nơi (nghĩa địa)
    Chỉ một đường vui … vui để sống
    Ở, đi …. việc ấy … mặc già trời

    NguyễnTâmHàn – 2016

  10. Thiện Chí says:

    “Tương lai chưa hỏi, cứ vui đời ”
    Sợ quái gì đâu một kiếp người
    Chỉ một đường vui … vui để sống
    Ở, đi …. việc ấy … mặc già trời

    Rất khảng khái, vô ngã. Họa rất tuyệt! Vần “ơi” vẫn đủ mà không nhất thiết phải theo trật tự của bài được họa. Thêm một cách chơi. Xin cảm ơn!

  11. nguyentamhan says:

    Gởi các Bạn thơ

    Lâu nay các Bác có còn vui ?
    Chả thấy vào đây gõ gõ chơi
    Hay đã chán nàng thơ với thẩn ?
    Chỉ còn ôm ả nghỉ cùng ngơi ?
    Hoặc nhìn cá chết, thương dân Việt ?
    Phải thấy lụt dâng, giận lão trời ?
    Buồn thỉu buồn thiu cho thế sự
    Tâm an hai chữ thật xa vời

    NTH

  12. tô điểm non sông ngọn bút thần
    cho đời lẫn đạo hưởng thiên ân
    cho mầm son trẻ sương đầm thấm
    cho cội già nua mốc đượm nhuần
    cho cảnh thanh bình về sớm sớm
    cho lòng ưu ái nhẹ lâng lâng
    cho tình nhân loại xe săn mối
    cho khách năm châu bốn biển gần

  13. nguyentamhan says:

    Vui với Ông Quang Vinh Hồ
    ***
    Chẳng …

    Chẳng chí hùng anh, chẳng thánh thần
    Chẳng hùa theo đạo, ghét hồng ân
    Chẳng lo đèn sách sao mà thấm ?
    Chẳng chịu sử kinh hỏi cớ nhuần ?
    Chẳng quậy hết mình sao “ấy” sớm ?
    Chẳng phang đủ mạnh lấy gì lâng ?
    Chẳng mong hưởng phước ôm gò mối
    Chẳng sợ lò thiêu đã tới gần

    NguyễnTâmHàn

  14. tịnh tọa lều tranh dưỡng trí thần
    chúc mừng đời đạo hưởng hồng ân
    cho tan lục tặc thân nhàn lạc
    cho hiệp nhứt tâm nước gội nhuần
    cho biết dung hòa người bổn quốc
    cho gầy thiện cảm bạn đồng lân
    cho dây thân ái xe liền mối
    cho đạo đời xa sớm hợp gần

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s