Thơ NguyễnTâmHàn tập 1

13116hinh-nen-dong-doa-hoa-trang-doc-dao

Hoài Hương
Ngồi đây trông gió vờn hoa dại
Ta chợt thấy lòng nhớ cố hương
Hồn vương trong gió mờ nhân ảnh
Một khúc ly hương mấy đoạn trường
NguyễnTâmHàn

unnamed

40 Năm
***
Bốn mươi năm đã ra khơi
Bốn mươi năm vẫn cuối trời tìm nhau
Tình vẫn đậm như mầu nước biển
Dù dòng đời bao chuyện đổi thay
Hôm nay tìm lại nhau đây
Cà kê chuyện cũ tháng ngày năm xưa

Nhớ ngày đó tuổi vừa đôi tám
Nợ bút nghiên đành tạm quên đi
Non sông khói lửa loạn ly
Trai anh hùng chẳng quản gì gai chông
Quyết hăng hái một lòng vì nước
Gian nan không làm nhược khí hùng
Kinh ngư tuần tiễu biển Đông
Hay trong sông lạch, núi rừng thâm u
Cuồng phong lộng, đạn thù gầm thét
Vẫn bền lòng , lẫm liệt chẳng sờn
Điều quân dàn trận hiên ngang
Bao phen địch phải tan hoang mất hồn
Đang giữa lúc chưa tròn mộng lớn
Chí tang bồng chửa vẹn đời trai
Bỗng dưng vận nước đổi rời
Thân trai phải chịu cảnh đời ly hương

Rồi trên khắp nẻo đường thế giới
Giữa quê người nghĩ mới đớn đau
Kẻ nơi hoang lạnh u sầu
Người trong thành phố nào đâu hơn gì
Ngoài ba chục thầm thì học nói
Tiếng nước người khua mỏi cả tay
Đứa trời Mỹ
Kẻ nước Tây
Cũng đều quần quật tháng ngày kiếm ăn
Ngày kiếm sống đêm nằm bóp trán
Nhớ mẹ cha, bè bạn, anh em
Tủi thân lệ ướt gối mền
Tầu xưa, biển cũ từng đêm hiện về
Niềm đau đớn ê chề thân xác
Thân nơi đây, hồn lạc chốn nào
Nhớ thương lòng dạ nao nao
Anh hùng nuối tiếc . . . chiến bào ngày xưa
***
NguyễnTâmHàn

unnamed

Ái Ngại
*
Xuân về tha thướt
Dáng xuân diễm kiều
Thương nàng tiên tóc dài óng mượt
Gót sen hồng tà áo xanh rêu
*
Hè tươi nắng đỏ
Má hồng thêm xinh
Ta mơ là vầng trăng sáng tỏ
Dìu bước em dạo khúc ân tình
*
Thu tàn lá phủ
Ngập lối chân em
Ta khô gầy như thân cổ thụ
Không tàn che bóng mát dịu hiền
*
Đông về tê tái
Theo gió heo may
Ngắm bước em đi về ái ngại
Ngẩn ngơ buồn, ngây ngất men say !
NguyễnTâmHàn

unnamed

Âm Xưa
***
Hình như xuân đã qua nhanh
Vắng chim đua hót trên cành nhởn nhơ
Tả tơi hoa rụng ven hồ
Nhìn hoa tan tác buồn ngơ ngẩn lòng
Xạc xào khóm trúc bên song
Ngả nghiêng theo gió một dòng âm xưa
***
NguyễnTâmHàn

unnamed

Âm Vọng
*
Anh gọi Xuân về cho hoa trời bừng nở
Để cùng em tô hồng thắm trần gian
Cho hương thơm quyện hơi thở nồng nàn
Gió thoảng mát như lời em hiền dịu
*
Anh gọi Hè về cho chan hòa nắng chiếu
Để mắt em thêm rực rỡ long lanh
Như thiên hà lóng lánh ngập trời xanh
Ngưòi yêu hỡi . . . mắt nai ngời tinh tú
*
Anh gọi Thu sang hong tím mầu nhung nhớ
Để hồn anh tưới ngập mắt thu trong
Lá reo vui ôm quyện gót sen hồng
Hồn thoảng nhẹ như tiếng thu vọng lại
*
Anh gọi Đông sang kéo mầu mây hoang dại
Giăng ngập trời, thả tuyết trắng mênh mông
Ủ tình ta được đẹp đến vô cùng
Nét diễm tuyệt ngự đáy tim lộng ngọc
*
Anh đòi thời gian những lụa là gấm vóc
Của thuở mình từng bước đón đưa nhau
Trả những đêm cùng ngồi ngắm trời sao
Gió nhẹ thoảng, trăng huyền mơ diệu vợi
*
Anh bâng khuâng nghe lời tình réo gọi
Xoáy buồng tim, giọng hờn ngập không gian
Âm mơ hồ vọng tự cõi xa xăm
Tiếng réo gọi trả mình thời hoa mộng . . .
NguyễnTâmHàn

unnamed

An Tư Công Chúa
*
Trách ai gây cảnh đao binh
Để công nương phải lụy mình thảm thay
Cành vàng còn tuổi thơ ngây
Vì cơ đồ chịu trong tay tướng thù
Niềm đau trải đã ngàn thu
Dân Nam vẫn xót nỗi u uẩn tình
Dâng thơ vụng,
kính anh linh
Người vì nước Việt phải đành lụy thân
*
NguyễnTâmHàn
Ghi chú:
Theo Tuyển Tập Thi Nhạc Vịnh Sử Việt Nam thì An Tư công chúa là con gái út của vua Trần Thánh Tông, em vua Trần Nhân Tông .
Tháng giêng năm Ất Dậu 1285, Thoát Hoan đánh ồ ạt, chiếm Thăng Long.
Thế quân Nguyên rất mạnh. Quân Nam phải rút lui. Vua sai Trung Hiếu Hầu Trần Dương và quan hầu cận Đào Kiện đưa em gái tức quốc muội An Tư công chúa gả cho Thoát Hoan hy vọng giảm bớt độ hung hăng của tướng giặc. Đến tháng tư, quân Nam tổng phản công, đưa đến chiến thắng lẫy lừng. Thoát Hoan phải chui vào ống đồng cùng tàn quân chạy về Tàu.
Sách Đại Việt sử ký toàn thư ghi:
“Sai người đưa công chúa An Tư đến cho Thoát Hoan là có ý làm giảm bớt tai họa cho nước vậy”. 

unnamed

Anh Hùng Mạt Lộ
***
( Viết để tưởng nhớ cựu HảiQuân ThiếuTá LêAnh Tuấn tuẫn tiết vào đêm 30 tháng 4-1975 gần kinh Thủ Thừa- LongAn)
*
Ngôi sao vụt tắt giữa trời
Bóng đêm hoang lạnh, lòng người xuyến xao
Máu loang ướt đẫm chiến bào
Gió khuya gào thét nghẹn ngào xót thương
Lệ buồn nhỏ khắp quê hương
Ngày tàn chinh chiến đoạn trường,. . . lạ thay !
Nước non dù vẫn còn đây
Tích xưa Cai Hạ, chuyện nay Thủ Thừa
Anh hùng mạt lộ sa cơ
Máu đào loang giữa cõi bờ Việt Nam
***
NguyễnTâmHàn 

unnamed

Ba Gương Chân Tình
***
Biển dù rộng nhưng biển còn bờ bến
Trời dù cao nhưng nào đã vô biên
Vũ trụ này ngàn vạn chuyện không tên
Tưởng nhẹ thoảng . . .
nhưng bao la vô hạn
……………
Nghĩ lại lúc cuộc đời đang hoạn nạn
Kẻ tù đầy,
người tủi phận tha hương
Kẻ ở, người đi đều khổ khôn lường
Nhưng người thoát còn may không bị đói
Giữa cảnh ấy một giọt tình chói lọi
Bỗng bừng lên nở rực rỡ thành hoa
Như bóng ong đi kiếm mật phương xa
Quyết quyên góp ít nhiều về giúp bạn
Anh nhiệt tâm giúp bạn bè hoạn nạn
Bao nhiêu năm dù của ít tình nhiều
Gương An Cường * nêu tình bạn thương yêu
Việc làm ấy xét ra không biên giới
……………….Để ca ngợi làm sao không nói tới
Một tấm lòng xét kim cổ không nhiều
Đời quân trường hai năm có bao nhiêu
Mà vun đắp được khối tình vơi vợi
Nếu cùng sống,
cùng vui chơi không nói
Nhưng tình này kẻ trần thế, ngưòi âm
Đạt **đã về trong lặng lẽ âm thầm
Chỉ một bóng giữa đồng sâu tìm mộ
Hốt cốt bạn đem hoả thiêu sau đó
Ôm bình tro mang giao lại thân nhân
Ôi khối tình đâu phải chỉ ngàn cân
Mà vời vợi giữa bao la vũ trụ
Xin cảm phục khối chân tình hiếm đó
Gương sáng ngời đáng ghi mãi ngàn sau
…………….
Một chữ tình mà đầy nghĩa thâm sâu
Trong nhân thế xét ra đâu được mấy
Nhìn ảnh Đề*** đứng trang nghiêm khấn vái
Trước vong linh người mẹ bạn qua đời
Việc thường tình nhưng nghĩ thật cao vời
Đường ngàn dặm, quên bạc tiền kiếm tới
…………….
Ba nghĩa cử không mảy may cầu lợi
Trên đời này nào dễ có mấy ai
Nghiã tình sâu thật hiếm quí trong đời
Mong gương ấy đến ngàn sau vẫn sáng
***
NguyễnTâmHàn
*
Chú thích:
* Nguyễn An Cường đã đứng ra quyên góp tiền bạc để giúp đỡ bạn bè còn kẹt lại trong nước trong hơn mười năm trời
** Phạm Quang Đạt đã âm thầm về kiếm mộ Lê Anh Tuấn rồi hỏa táng hài cốt, sau đó mang tro sang Mỹ trao lại cho gia đình bạn
*** Phặm Mạnh Đề bỏ ngang công việc làm ăn ở VĩnhLong bay ra ngay HộiAn dự đám tang khi biết tin mẹ một người bạn vừa qua đời.

unnamed

Ba Mươi Năm
*
Ba mươi năm . . . một cuộc tình
Quê hương hoảng loạn
Tuổi xanh ê chề
Ba mươi năm . . . một lần về
Thiết tha mỹ nữ giải y dâng tình
Dáng tiên giá ngọc liên thành
Lửng lơ bóng nguyệt chênh chênh mái lầu
Ba mươi năm . . . tiếc gì nhau ?
Thẫn thờ . . .
hoa chẳng nhạt mầu đổi thay
Thẹn thùng trăng trốn trong mây
Gió đông thoa dịu tháng ngày mất nhau
NguyễnTâmHàn

unnamed

Phương Nam Khúc
***
Trượng phu sanh bất năng phi can chiết hạm vị thế phù cương thường
Tiêu dao tứ hải, hồ vị hồ thử hương
Hồi đầu nam vọng mạc vô cực hề, thiên vân nhất sắc đồ thương thương
Lập công bất thành, học bất tựu, thiếu tráng hữu cơ thời hề, toạ thị bách niên thân thế khu âm dương
Phủ chưởng cuồng ca vấn tư thế, mang mang thiên địa, an đắc tri nhất tri kỷ (4) hề, , thí lai đối chước hữu dư thương.
Dư thương trịch hướng đông minh thủy, đông minh chi thủy vạn đội khởi cuồng lan
Dư thương trịch hướng tây sơn vũ, tây sơn chi vũ nhất trận hà uông dương
Dư thương trịch hướng bắc phong khứ, bắc phong dương sa tẩu thạch phi thù phương
Dư thương trịch hướng nam thiên vụ, vụ trung hữu nhân khai khẩu nhất ẩm cừ nhiên túy
Thiên địa vũ trụ hồn tương vong, dư bất túy hĩ, dư hành dư chí
Nam nhi tự cổ sự tang bồng, hà tất cùng sầu khấp phần tử*** Theo một tài liệu mới được nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân tìm ra thì bài này nguyên là một bài ca của Trung Hoa đã được cụ Nguyễn Bá Trác phổ thành bài thơ Hồ Trường.
***************************** 
Bài Ca Phương Nam
( Bài Phóng Tác Của Nguyễn Tâm Hàn)
*
Nam nhi sao không vạch gan, bẻ cột
Chẳng lo đời lại bốn biển rong chơi
Quê hương là đâu ?
Ngó về Nam mịt mù vời vợi …
Khắp cả vòm trời . . .
Chỉ thấy thăm thẳm một mầu xanh
Công danh chẳng đạt, học đã không thành
Tuổi xuân được mấy ?
Trăm năm rồi cũng một thoáng qua nhanh
Vỗ tay điên cuồng hát
Giữa đất trời mờ mịt
Ai người tri kỷ rót dùm ta cho chén rượu tràn đầy
Đổ rượu xuống biển đông
Biển ầm ầm dậy sóng
Hắt vào mưa núi tây
Một vùng sao toả rộng
Ném tràn theo gió bắc
Cát đá bay tan hoang
Tạt vào mây mù nam
Có một ngươì điềm nhiên đứng hứng uống say tràn
A ha !
Sao chẳng say cho được
Khắp đất trời ngang dọc nát tan
Thân nam nhi hồ thỉ
Há vì nhớ quê hương để mắt lệ tuôn tràn
***
NguyễnTâmHàn 

unnamed

Bài Tình Thơ
*
Lòng vẫn biết tình đi không trở lại
Nhưng thời gian nào xóa được niềm đau
Dấu yêu xưa còn vương vấn tim sầu
Niềm nuối tiếc trải thơ vời dĩ vãng
Những kỷ niệm dù vương niềm cay đắng
Vẫn dịu dàng, nhẹ thoảng chút âm xưa
Ngày bâng khuâng, đêm bàng bạc trong mơ
Hồn ngơ ngẩn lạc giữa vùng hoang phố
Chút man mác, mơ màng hong nỗi nhớ
Vén mây trời tìm lại tháng ngày qua
Ngỡ gió đưa lời ai đó ngọc ngà
Thoáng rung động . . .
Dệt lời tình nhung nhớ
***
NguyễnTâmHàn

unnamed

Bạn còn nhớ
*
Bạn còn nhớ gì không ngày tháng cũ
Những tháng năm thuở mới bước vào đời
Quân trường cũ nằm bên bờ cát trắng
Thông nghiêng mình trong giải nắng chiều rơi
*
Bạn còn nhớ gì không ngày tháng cũ
Trời gió giông, biển nổi sóng cao vời
Vừa cởi áo thư sinh làm lính mới
Say khói tầu nằm ói mửa không ngơi
*
Bạn còn nhớ gì không ngày tháng cũ
Giọng nghe quen nơi Cầu Đá hôm nào
Tiếng bà chủ réo con nơi quán nhỏ
Giục làm ly “ xá-xị-sữa” lao xao
*
Bạn còn nhớ gì không ngày tháng cũ
Khóa đàn anh đội mũ ngược hét hò
Mình lính mới trông ngớ nga ngớ ngẩn
Sợ teo vòi đứng nín thở êm rơ
*
Bạn còn nhớ gì không ngày tháng cũ
Nghe tiếng kèn hừng sáng thổi tò te
Người mệt lử nhưng cũng đành vùng dậy
Ngán Ông Thầy lừng lững đứng bên hè
*
Bạn còn nhớ gì không ngày tháng cũ
Hết tiền tiêu bèn ghé lại ông Quang
Mượn chút đỉnh dằn lưng rồi cuối tháng
Lĩnh lương xong sẽ thanh toán đàng hoàng
*
Bạn còn nhớ gì không ngày tháng cũ
Giữa đêm khuya đạn địch pháo vang trời
Có ba đứa máu thấm loang đất mẹ
Chí hải hồ chưa thỏa mộng viễn khơi
*
Bạn còn nhớ gì không ngày tháng cũ
Những dòng sông nằm uốn khúc bên đồng
Của vùng 4 nơi lúa vàng tràn ngập
Bỗng thành vùng lửa đạn ngập không trung
*
Bạn còn nhớ gì không ngày tháng cũ
Nhiều khi đi tuần tiễu miệt tuyến đầu
Nơi vùng 1 bờ phẳng phiu trơ trụi
Làm được “ point “định vị trí phờ râu
*
Ôi nhiều lắm nhắc ra thì nhiều lắm
Bút mực nào tả hết chuyện cuộc đời
Thôi xếp đó, nếu gặp nhau mình sẽ
Nhắc thả dàn . . .
nói mệt nghỉ . . .
quên thôi
*
NguyễnTâmHàn 

unnamed

Bâng Khuâng
*
Đường cũ chiều nay đông người quá
Nhưng đông sao vẫn thiếu một người
Tôi bỗng nghe lòng mình ngơ ngẩn
Nhớ về một thuở ấy xa xôi
*
Đô ấy em vừa tròn mười sáu
Tóc thả buông lơi phủ vai gầy
Gót nhỏ trên đường chiều tan học
Ngập ngừng như ngại lá me bay
*
Tôi biết ngập ngừng không tại gió
Cuốn lá me làm ngại bước em
Chỉ tại hôm nay tôi đón trễ
Nên đường quen thiếu vẻ êm đềm
*
Tôi lạng Vélo qua ghé đón
Em hờn vì phải đợi chờ lâu
Nhẹ phủi lá me vương trên tóc
Ngọt ngào tôi thủ thỉ vài câu
*
Lớp học hôm nay thầy giảng trễ
Anh ngồi như lửa đốt trong lòng
Thầy giảng mà nào anh có hiểu
Chỉ mong thầy bãi lớp là dông”
*
Em mím vành môi đưa mắt liếc
Vùng vằng ngồi xuống sau Vélo
Áp mặt vào lưng tôi thỏ thẻ
“ Zdọt đi ông tướng cho em nhờ ”
*
Cành cũ chiều nay không xa lạ
Vẫn hàng me in bóng bên đường
Nhìn xác lá bay bay trong gió
Tôi bâng khuâng nghe giọt sầu vương
*
NguyễnTâmHàn

unnamed

Bâng Quơ
***
Nào đâu biết bao giờ mình gặp lại
Tháng ngày buồn nhung nhớ chỉ làm thơ
Dạ u hoài, mắt vời vọng vu vơ
Như tìm lại nét trang đài buổi đó
*
Ừ lạ nhỉ sao bỗng dưng gặp gỡ
Để nụ buồn vội bừng nở thành hoa
Để đêm về mơ ánh mắt kiêu sa
Và ngày cứ ngóng mây trời ngơ ngẩn
*
Ta với em . . .
Chắc thiên duyên tiềm ẩn
Tự ngàn xưa . . . nơi cõi mộng bồng lai
Hay đã cùng lạc bước chốn Thiên Thai
Nên vừa gặp đã như nhiều quen biết
*
Mắt lạ thoáng nhanh
Chút gì tha thiết
Tim đập vội vàng
Giả ngó bâng quơ
Ta giật mình ngỡ đang dạo trong mơ
Giữa bàng bạc tiền thân từ thiên cổ
*
Này người tình mơ
Hẳn còn ấp ủ
Chút tình sâu dấu trong đáy tim tiên ?
Thôi kiếp này chẳc lối mộng đành quên
Nghe âm vọng . . . ngàn sau mình gặp lại
…………..
Ngập trời thu một mầu mây hoang dại
Ta mơ màng mắt vời vọng xa xăm . . .
*
NguyễnTâmHàn

unnamed

Bể Dâu
*
Tình yêu vỗ cánh xa rồi
Người còn đứng đó rã rời tình si
Một đi tình chẳng trở về
Nỗi buồn tình phụ lê thê một trời
Nhìn cây . . .
Cây vẫn cao vời
Nhìn hoa . . .
Hoa chẳng xót đời bể dâu
Xa rồi có nhớ gì nhau
Chân mây, mặt nước một mầu khói sương
*
NguyễnTâmHàn

unnamed

Bé Nha Trang
***
Có một lần tôi về qua nơi ấy
Ghé thăm nàng người em gái ngày xưa
Nơi quán nhỏ cuối đường, chiều nghiêng bóng
Sóng rì rào , chiếc thuyền bé đong đưa
*
Em hờn trách sao tôi hờ hững quá
Biền biệt ra đi chẳng nói một lời
Nên em cố quên đi tình dĩ vãng
Mong nhớ nhung dần theo tháng năm trôi
*
Tôi sửng sốt như người trong giấc mộng
Nào biết ngày xưa em đã yêu tôi
Vì khi đó em còn ngây thơ lắm
Tôi chỉ xem như em gái mà thôi
*
Tôi nào biết mối tình đầu con gái
Em đã trao khi tuổi mới mười ba
Nhưng khổ quá yêu mà sao không nói
Để thơ ngây phải mắt lệ nhạt nhòa
*
Giờ tôi biết nhưng thuyền tình lỡ bến
Nuối tiếc thêm chi chỉ lắm bẽ bàng
Tôi lặng lẽ theo dòng đời phiêu bạt
Đôi khi lòng chợt nhớ …bé NhaTrang
***
NguyễnTâmHàn

unnamed

Bé Thương Ơi
***
Trùng dương ơi xin đừng dậy sóng
Đớn đau lòng lữ khách viễn phương
Hãy lặng nghe lời ta tâm sự
Nhớ thương người em gái quê hương
. . .
Chiều nhạt nắng gió thu hiu hắt
Dáng thon gầy áo trắng thơ ngây
Mắt nhìn mãi con tầu xa bến
Mặc gió chiều cuốn áo tung bay
. . .
Anh ngơ ngẩn, tâm hồn ngây dại
Ngắm mây chiều tưởng bóng em đây
Nghe trong gió lời em thỏ thẻ
“Thương em nhiều đừng chuốc men say”
. . .
Nhớ hôm trước tầu về, ghé đón
Em tan trường bẽn lẽn trong sân
Lũ bạn quí reo lời chọc ghẹo
“Ê cô nàng có kép Hải quân”
. . .
Em bước vội leo lên Solex
Miệng thì thầm:”dzọt lẹ đi anh
Bảo đừng đến, eo ơi khổ quá
Mai vào trường chết với lũ ranh”
. . .
Chiều dần xuống tầu trong gió nhẹ
Anh bâng khuâng dõi cánh chim trời
Lòng nhớ quá , chao ôi nhớ quá
Miệng thì thầm gọi… bé thương ơi
*
NguyễnTâmHàn

unnamed

Bên Bờ Hương Giang
*Xanh xanh dòng nước lững lờ
Thuyền ai khua nước ven bờ Hương Giang
Mênh mông giữa cảnh chiều vàng
Tiếng chuông Thiên Mụ ngân vang mơ hồ
Thương ơi xứ Huế ngàn thơ
Xa xăm lòng vẫn luôn mơ ngày về
Nón bài thơ
mái tóc thề
Chao ôi nhớ quá . . . tình quê dâng đầy
NguyễnTâmHàn 

unnamed

Bên Thác Prenn
***
Người thương ơi nhớ không em một thuở
Nơi thác Prenn mình lặng lẽ bên nhau
Lời yêu em anh ấp úng lần đầu
Dường e thẹn, em quay nhìn nước cuốn
Bên kia đồi vài con chim bay lượn
Qua sương chiều mây tím một mầu sim
Anh lặng yên nghe nhịp đập con tim
Nhìn len lén gương mặt em ửng đỏ
Theo tiếng lòng mình yêu nhau từ đó
Đôi tim non chắp cánh vượt trời xanh
Sáng ngả đầu trong nắng sớm vai anh
Sương mờ nhạt phủ chân đồi Palace
Người yêu ơi . . .
mơ vùng trời Đà Lạt
Giờ riêng anh trong khắc khoải u sầu
Tình một đời sao đành nỡ chôn sâu
Để ngày tháng anh ngập tràn nhung nhớ !
Em yêu hỡi…
Anh nghe lòng nức nở
Nhớ những chiều…bên giòng thác Prenn xưa !!!
***
NguyễnTâmHàn

unnamed

Bến Xưa
Mây chùng xuống khắp bầu trời sương phủ
Cây rũ buồn cành trĩu nặng thời gian
Tầu im lìm trên bến phủ sương lam
Người thủy thủ mơ màng nhìn mây nước
Dòng sông vẫn theo thủy triều xuôi ngược
Bến tháng ngày đón tầu đến rồi đi
Nghe vu vơ lời trong gió thầm thì
Nhắn thủy thủ tình nhân ngư diệu vợi
Xa xôi quá …
Vẫn nghe tim réo gọi
Giấc phiêu bồng bỗng lấn chiếm tâm tư …
Nhớ ngày xưa, lưu luyến phút tạ từ
Tâm se lại mỗi khi tầu chuyển bến
Nhìn bóng em mờ dần trên lối hẹn
Nghe trong lòng niềm nhung nhớ tràn dâng
Hàn Giang ơi nghĩ đến vẫn bâng khuâng
Tà áo tím nơi bến chiều lộng gió
***
NguyễnTâmHàn

unnamed

Biển Ơi
***
Ngày xưa khi còn bé
Tôi thường hay ước mơ
Mai sau làm lính thủy
Phiêu bạt khắp sông hồ
*
Lớn lên vào quân ngũ
Luyến lưu nhịp quân hành
Tôi yêu mầu nước biển
Yêu cả vòm trời xanh
*
Những khi hoàng hôn xuống
Mầu tím phủ chân trời
Tôi nghe tim rộn rã
Niềm yêu biển trong tôi
*
Chiều đi, màn đêm phủ
Bầu trời đầy trăng sao
Nghe mạn tầu sóng vỗ
Như lời yêu ngọt ngào
*
Đôi khi trời giông bão
Đại dương sóng trập trùng
Tôi mỉm cười ngạo nghễ
Chẳng nản chí trai hùng
*
Nhưng rồi thời gian đã
Đem ngày vàng qua mau
Biển xanh vẫn còn đó
Người nay tóc thay mầu
*
Giờ đây phương trời lạ
Cánh hải âu rã rời
Nhiều đêm tim thổn thức
Gọi thì thầm . . . Biển ơi !
NguyễnTâmHàn 

Nunnamed

Biển, Trăng
*
Sóng tình từng đợt lả lơi
Ôm bờ cát mịn giữa trời biển trăng
Buồn không hỡi bóng nguyệt vàng
Tháng năm đơn lẻ lang thang lưng trời
Gót thơ sầu lắng đầy vơi
Hồn say tình biển, tâm cài vành trăng
Bâng khuâng…
gối mộng cung Hằng
*
NguyễnTâmHàn 

unnamed

Bơ Vơ
*
Lưng trời một mảnh trăng nghiêng
Cúi đầu như có niềm riêng khó bầy
Âm thầm về cuối trời tây
Quê hương chẳng thấy . . . mây bay lững lờ
Trăng ơi . . . ta cũng bơ vơ
*
NguyễnTâmHàn

unnamed

Cảm Theo Tranh Bóng Chiều của Anh Vũ
Bóng chiều
***
Quanh co dòng nước mơ màng
Dừa soi bóng ngả chiều buông mơ hồ
Này cô giặt áo ven bờ
Khoan khua nước kẻo sóng xô ánh vàng
Cho tôi nương bóng chiều tàn
Dệt vần thơ nhớ xóm làng ngày xưa

Quê tôi nằm cũng ven bờ
Một dòng sông đỏ phù sa đục ngầu
Quanh năm nước chẩy qua cầu
Dân làng cầy cấy ruộng mầu tốt tươi
Ngờ đâu dâu biển trong đời
Một ngày tôi phải xa rời cố hương
Tình quê năm tháng đoạn trường
Đời nay tóc đã nhuộm sương bẽ bàng

Xin cô em,
Chớ phũ phàng
Xoá tan mất bóng chiều vàng mộng mơ
***
NguyễnTâmHàn 

unnamed

Bước chân hoang
*
Gió đong đưa cành lá
Vi vu tiếng thông reo
Con tim rung nhịp lạ
Hồn loang giữa bóng chiều
*
Bước đi…không định hướng
Ven đường hoa rực vàng
Ngả nghiêng đùa trong gió
Như nhạo bước chân hoang
*
Mặt hồ lăn tăn sóng
Bóng mây giăng giăng đầy
Trời Cao nguyên ảm đạm
Hay lòng người phủ mây ?!
*
Em …gót sen ngọc nữ
Dẫm nát đáy tim tôi
Ly tương tư tràn đổ
Từ buổi trót yêu người
*
NguyễnTâmHàn

unnamed

Bước Chân Trên Đường
***
Bước chân em trên đường
Lang thang tìm kỷ niệm
Những ngày xưa dấu yêu
Hôm nay mưa không đến
*
Bao con đường HàNội
Nghe bước chân mình đi
Ngày . . . nhịp chân hạnh phúc
Chưa vướng sầu biệt ly
*
Con đường rực ánh vàng
Hạ qua,Thu vấn vương
Em hứng từng giọt nắng
Hong cuộc tình ngát hương
*
Trời chuyển mùa Đông sang
Anh thở dài dịu dàng
“ phải mình quen trước nhỉ “
Ôi . . . ! Con đường ngỡ ngàng
*
Những con đường về sau
Lang thang không đích tới
Nụ hôn đầu anh trao
Em trên đường bối rối*
*
Nhớ không anh Xuân nào
Mình chung bước bên nhau
Đường lá bàng rực đỏ
Hoa vẫn thắm sắc mầu
*
Em nhớ cốm mùa Thu
Nhớ miếng cốm anh mua
Anh bảo Thu và cốm
Quyện như tình mộng mơ
*
Rồi đường đêm Trời Mưa
Mình bước vào quán vắng
Nhìn sâu đáy mắt anh
Giọt cà-phê cạn, đắng
*
Em lầm lũi một mình
Ngọn gió khuya mong manh
Lòng dâng niềm tiếc nuối
Đường đêm nay thiếu anh

*
Nhìn hai kẻ nghiêng đầu
Vòng tay choàng bên nhau
Em gục đầu trốn chạy ……..
Mình …..
Mất rồi còn đâu
! ! !
*

NguyễnTâmHàn

unnamed

 
Cảm Thu
***
Ta bước trên đường . . . mây thênh thang
Bâng khuâng theo từng lá thu vàng
Ngậm ngùi thương xác khô tàn tạ
Luân vũ quay cuồng như dại hoang
*
Hồn thơ nức nở lá thu ơi
Thương lá vàng rơi tận cuối trời
Lá mùa thu chết . . . mùa thu chết
Hoài cảm thương chiều thu tả tơi
NguyễnTâmHàn
*
HanNguyen

unnamed

Capstan
***
C ánh nhạn bơ vơ chiều vắng
Á nh hồng mờ nhạt hoàng hôn
P hương trời này sao cay đắng
S ương lam phủ kín tâm hồn
T an rồi dấu yêu ngày cũ
 m thầm nuốt lệ chia phôi
N hớ thương vàng võ…nhớ thương ơi
*
NguyễnTâmHàn

unnamed

Câu Thơ Cho Hằng
***
Từng phút giây vương vấn cố nhân
Đêm đêm thầm gọi biết bao lần
Hằng ơi ta nguyện yêu nàng mãi
Mơ được trọn đời chung ái ân
*
NguyễnTâmHàn
unnamed
Chén Sầu
*
Lại một năm nữa qua đi
Nhìn theo lá rụng tiếc gì người ơi
Dải mây lãng đãng lưng trời
Nhớ ai năm tháng đầy vơi chén sầu
*
NguyễnTâmHàn

unnamed

Chí Lớn
*
Ta muốn vung gươm quét sạch thù
Tung tay đấm nát hận ngàn thu
Bóp tan thành nước bao xiềng xích
Trà đạp th

unnamed

Người em Hànội
***
Tư lự gì hỡi người em Hànội
Đứng mơ màng mắt vời vọng xa xôi
Tóc thả buông lơi ôm bờ vai nhỏ
Vạt sáng mơ hồ hôn nhẹ vành môi
Ta thả hồn hoà ánh trăng đêm
Si mê trăng tỏa sáng vương thềm
Len lén ngả mình trên áo mỏng
Tìm vào cõi mộng … mặc đời … quên
Ta bỗng giật mình … rõ là mơ
Vầng trăng… thiên cổ … tự bao giờ .. !
Vàng võ khung trời … xa tuổi mộng
Âm thầm ôm … tiếc nuối vu vơ
NguyễnTâmHàn

unnamed

Tình tôi
( viết cho tâm tư một người bạn )

*

Tình tôi đã trải dài thương nhớ
Như nước dòng Hương mãi cuốn trôi
Trời ơi … nhớ tới ngày xưa ấy
Làm trái tim tôi đến rã rời

Ánh mắt người trao trước cổng trường
Đã cho tôi hiểu nghĩa yêu đương
Đã làm nghiêng nón chiều im gió
Làm bước chân chao cuống giữa đường

Người đã trao tôi trọn tình nồng
Bên chàng tôi chẳng ngại mưa giông
Tôi như hoa thắm ngày xuân mới
Vui đón đông phong, nắng hạ hồng

Buổi tiễn chàng đi khoác chiến y
Nụ hôn say đắm hẹn ngày về
Hẹn khi hoa nở trên cầu áo
Sẽ trọn ân tình, nghĩa phu thê

Vừa mới Đông tàn, ngóng Xuân qua
Trời ơi … bỗng nước mắt hoen nhoà
Lầm lũi bước theo dòng khăn trắng
Nghe hồn lịm chết giữa tha ma …
……..!
Vẫn đây … tình đó … đến muôn đời
Như nước dòng Hương mãi cuốn trôi
Ngày tháng qua đi, sầu chẳng dứt
Người đi … gói trọn khối tình tôi …

Từ độ vành khăn giết cõi lòng
Đời tôi còn đó, có như không
Nhiều đêm chăn gối mơ người cũ
Nghĩ tủi cho thân, lỗi với chồng

Tình đã bao năm dấu đáy tim
Bỗng dưng nhìn lá rụng bên thềm
Chợt lòng đau nhói thương trời cũ
Từng phút bên người, tưởng đã quên

Lối xưa, hai đứa bước chung đôi
Ngập đường hoa phượng rụng tơi bời
Tôi mơ mầu đỏ là xác pháo
Đón bước chân tôi đến nhà người

Từ buổi chàng đi chẳng trở về
Nhìn Thu chả đẹp , chỉ lê thê
Lá rơi nào khác như chàng đã
Tức tưởi xuôi tay, thật não nề !

Tôi vẫn nơi đây giữa chợ đời
Lối xưa hai đứa đã chung đôi
Để mùa Thu đến đi tìm lại
Chút dấu yêu xưa lúc cạnh người

Nhớ quá chiều xưa buổi tan trường
Đường về gió lộng tóc mây vương
Chàng choàng tay giữ nghiêng vành nón
Hôn nhẹ vai tôi lúc giữa đường

Tôi ngỡ buồng tim muốn vỡ tan
Bước chân cuống quit … lạ vô vàn
Mím môi tôi bước như người chạy
Chàng níu …xin tha tội sỗ sàng

Tôi bỗng dừng chân thật bất ngờ
Mặt che sau chiếc nón bài thơ
Kéo đầu chàng xuống tôi hôn vội
Rồi chạy … mặc chàng đứng ngẩn ngơ

Như cái chớp nhanh, môi chạm môi
Tình tôi từ đó đã trao người
Tôi yêu ánh mắt buồn xa vắng
Yêu bước chân đi, giọng nói cười

Đêm qua xào xạc lá thu rơi
Buồn quá … tâm tư lại nhớ người
Vàng võ trên trời trăng một mảnh
Âm thầm lặng lẽ giữa mây trôi

Ta cũng như trăng, trăng biết không ?
Cô đơn trăng hỡi … có ta cùng
Nhớ xưa hò hẹn bên hồ Tịnh
Ta nép bên chàng dưới trăng trong

Ngày ấy còn đâu đã mất rồi
Nhớ nhung bao thuở mặn bờ môi
Vẫn tuồng như thể vừa qua đó
Nào ngỡ niềm đau đã trọn đời…

NguyễnTâmHàn

unnamed

Ngày Xanh Diễm Tuyệt
***
Ơ hay … kìa người ngọc
Phải nàng chốn thiên tiên
Thương trần ai đời chịu lắm ưu phiền
Nên nàng hiện xoa dịu sầu vời vợi
Ta … tung hoành khắp cõi
Giữa bão táp cuồng giông
Thân nam nhi chưa phỉ chí tang bồng
Mới thoáng đấy … đầu giờ mây phủ
Tuổi xanh như mỹ nữ
Nét khuynh thành phai mau
Thoáng vụt ngang cửa sổ bóng câu
Ngoảnh trông lại …mỉm cười ngạo nghễ
Kiếp nhân sinh là thế
Nào tiếc nuối mà chi
Như mây trời gió cuốn bay đi
Cám ơn nhé … ngày xanh diễm tuyệt
NguyễnTâmHàn 

unnamed

Tìm vào sự thật
***
Tôi bước về hướng trái
Bá vai quỉ đầu trâu
Bước trên đường đầy tôi lỗi ngập đầu
Cười khoái trá giữa ngục đường nhân loại
Tôi quay về hướng phải
Nắm tay đấng thiên thần
Cùng vui đùa trong trời ngập nắng xuân
Và trang trọng đón nhận nguồn ân phước
Rồi bước thẳng về trước
Hai tay khoác quỉ, thần
Quay mặt nhìn tính tìm hiểu kiếp nhân
Cười ngặt nghẽo … hai bên đều quái vật …!
NguyễnTâmHàn

unnamed

Có một tình yêu
***
Có một tình yêu chưa một lần hò hẹn
Có một tình yêu chỉ nhung nhớ vu vơ
Mà sao lòng cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ
Tưởng như đã yêu từ muôn năm trước
*
Có một tình yêu xem chừng như rất lạ
Có một tình yêu sao xa quá … thật xa
Cứ mơ màng nhìn cánh bướm vờn hoa
Mà mơ ước vòng tay người nồng ấm
*
Có môt tình yêu vào cuối đời trôi nổi
Chỉ chút nhẹ nhàng như vạt nắng thu phai
Như ngọn heo may đầu mùa thoảng nhẹ
Mãi dấu trong lòng chả dám nói với ai
NguyễnTâmHàn

unnamed

hoatigon01 # Wednesday, October 27, 2010 2:21:56 AM

Hôm nay em sang anh kiếm nhạc mới nghe nhưng chưa có bài mới, em sang phòng thơ đọc thơ nè smile
Wow anh TH viết nhạc đã hay, mà những vần thơ của anh cũng rất tuyệt vời á smileHTG thật là ngưỡng mộ smile
unnamed
Chào cô bạn trẻ,
Thế ra hôm nay HTG mới biết về những dòng thơ lăng nhăng
của già này đấy à . Cứ tìm đọc đi, nhiều cái lạ lắm. Nhớ đừng vào chỗ cấm nhé , vào đấy không muốn ra đâu. SauBeBong đã đóng đô ở trang đó một thời gian lâu lắm đó. Muốn biết thì nhờ Sâu dẫn đường chỉ lối đi .smile Quote | Edit | Delete
unnamed

hoatigon01 # Wednesday, October 27, 2010 2:40:34 AM

smile Nghe anh TH nói đừng vào chỗ cấm, HTG càng tò mò muốn vào khám phá hơn á, nhất định HTG sẽ tìm ra á smile
Anh TH hãy chờ nhé, biết đâu HTG sẽ đóng đô ở 1 chỗ khác khác chỗ của Sâu nữa ásmile Quote | Edit | Delete

unnamed

yikes bigsmile bigsmile bigsmile bigsmile lol lol lol
unnamed
Hai thằng bạn
***
Kể cũng lạ … cái cõi tâm khó hiểu
Tình hai thằng chỉ mỗi chữ … đồng môn
Ngày xa xưa thuở cắp sách đến trường
Mình với hắn … chả một lần trò chuyện
Tuổi trẻ lớn lên giữa cơn quốc biến
Nước cuốn theo dòng mỗi đứa một nơi
Năm mươi năm chả gặp hắn trong đời
Ngay tên cũng không còn trong trí não
Khi tóc đã thay mầu trên bước đường tha hương chao đảo
Bụng được no đầy nhưng tâm lại khao khát một tình thâm
Có những đêm ngồi giữa trăng khuya một bóng âm thầm
Mình chợt thấy chình mình xa lạ
Chả biết muốn gì …
Chỉ thấy trống vắng, cô đơn, tơi tả
Một thoáng heo may len lén trong hồn

Thế rồi câu thơ vui đùa qua lại
Đứa ở Hoa Kỳ thằng trôi dạt tận Bắc Âu
Chữ Đồng Môn đã kéo hai kẻ gần nhau
Chút tình cũ chợt nổ bùng nắng hạ
….
Chưa lần gặp nhưng chẳng hề thấy lạ
Giữa xuân nồng tay siết chặt bàn tay
Không tiệc tùng
Chẳng bia rượu ngất say
Bữa thanh đạm ngồi gật gù mời nhau nâng chén
Mầu trà lạt không hợp gu thằng bạn
Nhưng sá gì … hắn cũng phải quen thôi
Trà đậm ư … dành chữ đậm cho người
Trà lạt chút mà đậm tình mới thấm
Vương khói thuốc truyện thế gian lẩm cẩm
Sáng, trưa, chiều toàn lời phiếm lăng nhăng
Ấy thế mà 8 bữa đã qua nhanh
Như dự tính ngày hắn rời đã tới
Tiễn bạn ra xe lòng buồn vời vợi
Quay vào nhà … bước thơ thẩn vườn sau
Nơi hắn vẫn ngồi ghế yên lặng đối nhau
Mình đứng đó lòng bâng khuâng trống vắng

Chút nghèn nghẹn… bước chân dường trĩu nặng
NguyễnTâmHàn 04/21/2011
Kỷ niệm tiếp 2 nhà thơ UyênGiang & NguyễnPhạm ThỵHảo

unnamed

Âm lạ
***
Ta ngồi đây … đầu ngập tiếng ve
Âm vang vang trong óc hay ghê
Ơ… vui quá … tâm tràn phượng nở
Giữa trời Xuân ve réo gọi Hè
Nhìn ngoài vườn cỏ cây xanh mướt
Đã có gì báo hiệu Hè đâu
Sao âm nghe cuồn cuộn trong đầu
Hay tiếng vọng gọi ta về …. nguyên thủy
Ta vẫn đây
Vẫn là ta không mộng mị
Ta vẫn đây
Cũng vẫn ta với thịt xương này
Ta vẫn đây
Vẫn ta … cùng mảnh hình hài
Và con tim vẫn … dạt dào ngọn sóng tình diệu vợi
Ta muốn bắt em nhốt sâu trong ngục tối
Dưới đáy buồng tim trong vùng biển Đa Tình
Để tháng ngày mình chung bóng lênh đênh
Đem câu hát lấp đầy cõi nhớ
Ta vẫn là ta …
vẫn là ta muôn thuở
Giữa đời này … tô mãi chữ Yêu Em
NguyễnTâmHàn Apr.29/2011

Đơn Âuhatran2010 # Friday, June 10, 2011 6:33:17 PM

smile em ghé thăm nhà thơ xíu… vì thấy nhà thơ ghé nhà em whistle thơ j mà hay ơi quá xá…
đọc hoài mà cứ muốn đọc nữa…
hì… cuối tuần rồi, chúc anh sáng tác nhiều bài hay hơn nữa
(em đã từng mún được trở thành 1 nhà thơ, nhưng thấy thơ mình tệ quá nên… hì… em rút lun… mặc dù vẫn thơ thẩn làm vài câu nghe cho vui tai p , hì)
chào anh a!

unnamed

Originally posted by hatran2010:

(em đã từng mún được trở thành 1 nhà thơ, nhưng thấy thơ mình tệ quá nên… hì… em rút lun… mặc dù vẫn thơ thẩn làm vài câu nghe cho vui tai

unnamed

Này người bạn nhỏ,

Làm thơ đừng e dẻ hay với dở.
không hay với người này nhưng hay với người khác.
Thơ là của riêng mình. Mình làm cho mình nên đừng ngại chuyện dở hay.
Vả lại gì cũng do quen mà ra cả, cứ làm nhiều ắt ció thêm ý.
Cứ làm nhiều ắt sẽ quen cách gieo vần rồi dở sẽ thành hay (nếu có dở ) .
Vậy người bạn nhỏ cứ nên tiếp tục.
Chúc vui và làm nhiều thơ hơn nữa

smile

unnamed

Đơn Âuhatran2010 # Monday, June 13, 2011 8:38:24 AM

smile wizard đầu tuần vui nhà thơ ạ!

unnamed

 

unnamed

(Nhặt được trên NET)
Xin Lỗi Tháng Tư !Bình Ngọc
*
Thời trai trẻ, gác bút nghiên, gác mọi ước mơ …lên đường ” đánh Mỹ!”
Cây súng trên vai, máu đỏ trong tim!
Mụ lí trí! Hùng hục vượt Trường Sơn.
Đêm nghỉ, ngày đi, giày vẹt gót , áo sờn vai thấm lạnh!
Mẹ còng lưng vắt kiệt sức, mỏi mòn, thao thức đợi con về!
“Ba mươi tháng Tư” : Bên Thắng cuộc, hả hê!!!
Con trở thành kẻ “kiêu binh!” trong đoàn “quân Giải phóng!”
Nhưng! Ba mươi tám năm sau con vô cùng thất vọng!
Không hiểu mình đi Giải phóng cho ai???
Chỗm trệ trên cao, toàn những kẻ bất tài!
Đáy xã hội, nhiều “dân oan!” mất đất.
Những nghịch lý, tai ương…chồng chất!
Khoảng cách “sang, hèn” cứ rộng mãi ra.
Người ở “quê” không còn tha thiết với “ao nhà”.
Tràn vào Miền Nam “ngoạ, chiếm, xâm canh…từ núi, rừng, chợ búa, thị thành, lầu cao, gác tía ….!”
Ngay như nhà ta thôi!
Chỉ có mình tôi “gọi là : góp công giải phóng”.
Chẳng tước quan gì! Mà cũng cả xóm kéo vào.
Người thì bán rau, lượm ve chai, giặt ủi, bán thịt chó, thuốc Lào …
Thậm Chí có cả lừa gạt, bảo kê, hút chích, đĩ điếm, bụi đời…
Đi đâu, ở đâu cũng gặp toàn người “ngoài ấy”.
Còn đố ai tìm thấy bóng dáng người “miền trỏng!” hiện diện trên quê hương mình đấy?
Nhà cửa, ruộng vườn ngoài ấy họ bỏ hoang ???
Quê Hương tôi, tên thật đẹp (làng Vàng).
Cũng có đình, chùa, bờ xôi, ruộng mật!
Không hiểu vì sao nhiều người “bỏ tất ?” để vào Nam chen lấn, đua đòi?
Riêng tôi
Đã hơn sáu mươi năm, đang ở cuối cuộc đời .
Vẫn cháy bỏng! Muốn được về nơi mình “chôn nhau, cất rốn!”
Đã mấy năm nay, tôi đã làm kẻ “chạy trốn!”
Trốn khỏi “sai lầm !” những năm, tháng …đã đi qua!
Trở về quê hương, cất lại một nếp nhà!
Tập làm nông, ngớ ngẩn tìm những mảnh gốm xưa, và “Hoài niệm!” thuở ấu thơ ….
Bỗng choàng tỉnh! Đôi khi tìm thấy mình trong đó.
Cửa, cổng nhà tôi cứ mở toang! Kể cả khi trời đang nổi giông, nổi gió …
Mỗi tháng Tư về tôi lại nhớ vào Nam!
Xin lỗi ! “tháng Tư!”
Xin lỗi ! Miền Nam, những việc tôi đã làm!
Xin lỗi tất cả!
Cả những người “bên thua cuộc!”
Biết sao được !
Mọi người chúng ta sinh ra, đâu có thể chọn được thời cuộc
Nhưng : Lẽ đời, Đen, trắng phải phân minh!
Xin lỗi! “Tháng Tư!”
Hãy tha thứ cho mình! Rất chân thành, chứ không phải lời giả dối.
BÌNH-NGỌC.
unnamed
Nguyễn Tâm Hàn Trả lời anh Bình Ngọc
*
Không anh ạ, anh làm gì có lỗi.
Anh đã làm những việc hợp lương tâm
Anh yêu quê hương, yêu nòi giống Lạc Hồng
Anh nghe noí dân trong Nam đói khổ
Anh được nghe quân đội miền Nam thât quái gở
Hãm hiếp dân lành, giết hại trẻ thơ
Anh được nghe Mỹ xâm lăng tràn vào như nước vỡ bờ
Đang aò ạt chiếm mảnh giang sơn hình chữ S
Anh được nghe những kẻ cầm đầu miền Nam chỉ ngày đêm lo vơ vét
Để mặc quân ngoại thù đang trà đạp quê hương
Nên trong anh, sẵn dòng máu can trường
Đã bừng dậy khiến xui anh vượt Trường Sơn ngày trước

Nếu anh biết …
Mỹ nào có đổ quân vào cướp nước
Chỉ cố giúp nửa dân mình giữ được hai chữ Tự Do
Nếu anh biết …
Quân đội miền Nam mong quyết tâm giữ vững cõi bờ
Để mấy chục triệu dân miền Nam được sống đời no ấm
Và mong một ngày … một ngày không xa lắm
Sẽ nối được nhịp cầu Bến Hải, xóa bỏ hết thương đau
Để toàn dân miền Bắc thoát khỏi nỗi lo âu
Bị sống dưới kẹp kìm của bạo quyền Cộng sản
Thì anh đã chả nghe theo lời tuyên truyền tòng quân vượt Trường Sơn cứu nạn
Mà đã quay ngược mũi súng anh hùng giết sạch lũ sói lang

Bây giờ ..
các anh đã biết rõ đá vàng
Vì bọn chúng không thể còn bưng bít
Không thể dùng miệng lưỡi tuyên truyền láo khoét
Để đánh lừa những trai trẻ hùng anh
Bây giờ ..
Chúng đã thành công nên tha hồ múa vuốt khua nanh
Không ngần ngại chĩa thẳng mũi súng vào đám dân lành vô tội
Đang chuyển mình đấu tranh mong thoát đời tăm tối
Chống lại lũ bạo quyền đang cướp đất, dành nhà
Moi được chút gì là chúng quyết không tha
Đám đầu sỏ, vạn túi tham không đáy
..
Bây giờ …
Các anh đã biết quá rõ ràng rồi đấy
Biết thế nào là lũ Cộng sản gian manh
Chúng uống máu người còn chả biết hôi tanh
Thì làm gì có chuyện chúng … vì dân vì nước

Dù tuổi đã về chiều, chắc hẳn các anh vẫn còn làm được
Hướng dẫn cháu con cố giữ lấy nòi nhà
Đám bạo quyền sau trước cũng thành ma
Tâm huyết trẻ sẽ dấn thân giúp nước
LãoGàn NguyễnTâmHàn
unnamed

Thangngaydaqua # Friday, May 3, 2013 12:03:20 PM

Cám ơn tác giả đã chia sẽ bài thơ – đầy ý nghĩa

unnamed

Thân tặng anh Trần Nhiếp
***

unnamed

Advertisements
Comments
  1. Chỉ có thể viết một từ: TUYỆT

  2. nguyentamhan says:

    Cám ơn bạn đã ghé

  3. kt sang thămchú Hàn
    Chú chỉnh sửa lái trang thơ trông đẹp, dễ thương quá.
    kt chúc chú ngày thặt vui nha
    Hôm nay chú còn cà phê hay trà không chú ơi 🙂

  4. nguyentamhan says:

    Cám ơn KT.
    Lâu nay bị “ghệ” hành nên chả còn thời giờ …h..i.h.i.h..i.h.i…
    bây giờ mới rảnh nên o bế nhà cửa lại trông cho khang trang một chút …. hi..h.i..h.i…
    Chúc KT luôn vui

  5. nguyentamhan says:

    Hi..h..i.h.i..h.i…
    Chắc là bị con ma tình nhát nên sây sẩm chả muốn quét dọn nhà cửa…..
    Mới nhờ thầy giải bùa nên tỉnh táo lại ….h..i.h..i.h.i..

    Chúc KT vui vẻ trẻ mãi không già .
    Già như chú Hàn nhìn … chán lắm …. hih.ihi…

  6. Hihihiiiiiii Chú Hàn vui tính ghê . “Ghệ” này chắc là Ma femme của chú hở ?
    KT phá chú một chút tại hôm nay thấy chú vui , chắc hổng bị cốc đầu 😉
    Chúc chú vui, trẻ, khỏe
    KT

  7. nguyentamhan says:

    Để xem nào
    Xem “ghệ” là ai , chú đang cố nhớ lại . Già rồi đầu óc bị lẩn thẩn, ghệ mà cũng chả nhớ là ai .
    Đợi chút xem nào …..hừm……
    Chắc là Mợ Út nhà tôi quá …..h..i.h.i..h.i.h.i.
    Cốc làm sao được mà cốc với kí . Chú đâu có học môn Cách Không Đả Cốc đâu mà cốc được .

    Cám ơn KT ghé thăm.
    Chúc KT luôn trẻ trung , vui nhộn .

    h

  8. […] 40 Năm *** Bốn mươi năm đã ra khơi Bốn mươi năm vẫn cuối trời tìm nhau Tình vẫn đậm như mầu nước biển Dù dòng đời bao chuyện đổi thay Hôm nay tìm lại nhau đây Cà kê chuyện cũ tháng ngày năm xưa … Nhớ ngày đó tuổi vừa đôi tám Nợ bút nghiên đành tạm quên đi Non sông khói lửa loạn ly Trai anh hùng chẳng quản gì gai chông Quyết hăng hái một lòng vì nước Gian nan không làm nhược khí hùng Kinh ngư tuần tiễu biển Đông Hay trong sông lạch, núi rừng thâm u Cuồng phong lộng, đạn thù gầm thét Vẫn bền lòng , lẫm liệt chẳng sờn Điều quân dàn trận hiên ngang Bao phen địch phải tan hoang mất hồn Đang giữa lúc chưa tròn mộng lớn Chí tang bồng chửa vẹn đời trai Bỗng dưng vận nước đổi rời Thân trai phải chịu cảnh đời ly hương … Rồi trên khắp nẻo đường thế giới Giữa quê người nghĩ mới đớn đau Kẻ nơi hoang lạnh u sầu Người trong thành phố nào đâu hơn gì Ngoài ba chục thầm thì học nói Tiếng nước người khua mỏi cả tay Đứa trời Mỹ Kẻ nước Tây Cũng đều quần quật tháng ngày kiếm ăn Ngày kiếm sống đêm nằm bóp trán Nhớ mẹ cha, bè bạn, anh em Tủi thân lệ ướt gối mền Tầu xưa, biển cũ từng đêm hiện về Niềm đau đớn ê chề thân xác Thân nơi đây, hồn lạc chốn nào Nhớ thương lòng dạ nao nao Anh hùng nuối tiếc . . . chiến bào ngày xưa *** NguyễnTâmHàn nguon […]

  9. […] 40 Năm *** Bốn mươi năm đã ra khơi Bốn mươi năm vẫn cuối trời tìm nhau Tình vẫn đậm như mầu nước biển Dù dòng đời bao chuyện đổi thay Hôm nay tìm lại nhau đây Cà kê chuyện cũ tháng ngày năm xưa … Nhớ ngày đó tuổi vừa đôi tám Nợ bút nghiên đành tạm quên đi Non sông khói lửa loạn ly Trai anh hùng chẳng quản gì gai chông Quyết hăng hái một lòng vì nước Gian nan không làm nhược khí hùng Kinh ngư tuần tiễu biển Đông Hay trong sông lạch, núi rừng thâm u Cuồng phong lộng, đạn thù gầm thét Vẫn bền lòng , lẫm liệt chẳng sờn Điều quân dàn trận hiên ngang Bao phen địch phải tan hoang mất hồn Đang giữa lúc chưa tròn mộng lớn Chí tang bồng chửa vẹn đời trai Bỗng dưng vận nước đổi rời Thân trai phải chịu cảnh đời ly hương … Rồi trên khắp nẻo đường thế giới Giữa quê người nghĩ mới đớn đau Kẻ nơi hoang lạnh u sầu Người trong thành phố nào đâu hơn gì Ngoài ba chục thầm thì học nói Tiếng nước người khua mỏi cả tay Đứa trời Mỹ Kẻ nước Tây Cũng đều quần quật tháng ngày kiếm ăn Ngày kiếm sống đêm nằm bóp trán Nhớ mẹ cha, bè bạn, anh em Tủi thân lệ ướt gối mền Tầu xưa, biển cũ từng đêm hiện về Niềm đau đớn ê chề thân xác Thân nơi đây, hồn lạc chốn nào Nhớ thương lòng dạ nao nao Anh hùng nuối tiếc . . . chiến bào ngày xưa *** NguyễnTâmHàn nguon […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s